Chương 20:
Editor: Hạ trắng
Ở trong phòng, đem chút vải vụn, sợi bông đều thu thập sạch , Tô La liền gọi Tô Văn cùng theo giúp đỡ dọn dẹp, nàng : "Tiểu Văn, đệ trước để người khác nhìn thấy con heo , đại tỷ muốn thừa dịp này dựa vào đó kiếm chút tiền. Đại tỷ lo lắng để người ta nhìn thấy , bọn họ lại học theo làm con heo cầm đến trấn bán."
nàng nghĩ quá nhiều cũng được, quá ích kỷ cũng thế, nàng chỉ là muốn lại gặp việc tương tự. thể phòng ngừa bọn họ bắt chước, nàng phải nắm bắt thời cơ. Thú nhồi bông mới mẻ lại đáng , tin là nhiều hài tử cũng thích. trấn người dân ít nhiều đều có mấy đồng tiền, tin tưởng chỉ cần hài tử thích, bọn họ đều bỏ được mấy đồng tiền làm vui lòng con trẻ.
Nghĩ điều này, trong mắt Tô La vui sướng chợt lóe rồi biến mất. Trước kia ở cửa hàng lưu niệm trang sức khi nàng làm nhân viên bán hàng học chút thủ công, đến nơi này thế nhưng đều phát huy được như vậy, nghĩ nghĩ liền cảm thấy mấy năm khổ cực thực đều là rất có giá trị.
Vô cùng thích con heo , Tô Văn nghe đến Tô La rất có lý, rất hiểu chuyện gật gật đầu, mở to đôi mắt nghiêm túc trả lời: "Đại tỷ yên tâm, đệ để bọn họ nhìn thấy con heo ."
Tô La cười xoa xoa đầu tiểu đệ, đột nhiên nghe đến ngoài viện truyền tới tiếng gọi của Tô mẫu. Tô La biết chắc là Tô mẫu tìm mấy người tới đây, cùng Tô Văn trao đổi ánh mắt, Tô Văn khẽ cười, lộ chiếc răng khểnh, hai người đồng thời duỗi bàn tay đập mấy nhịp. Trước đó vài ngày nàng dạy Tô Văn đập tay, tại bọn họ trở nên rất ăn ý .
Hai tỷ đệ trước sau ra ngoài, thấy đều là tiểu nữ hài đứng đó, Tô La trong lòng nhịn được cảm khái thở dài tiếng: kiếp trước, nữ hài ở tuổi này đều là học sinh tiểu học, sơ trung, chính là ở nơi này, các nàng lại muốn giúp gia đình lo trong lo ngoài. Hai thời đại thực khác biệt quá lớn, lại rất chân thực, có lúc lại khiến nàng cảm giác như ở trong mộng.
Tô mẫu nhìn thấy Tô La, liền đến bên cạnh Tô La : "Ta cùng người nhà các nàng chuyện, bọn họ đều nguyện ý để nữ nhi nhà họ tới đây học tập. Dạy các nàng làm vòng tay này, tốt giao hàng cho chúng ta, con cùng các nàng tình huống cụ thể. Tránh cho người nhà bọn họ hỏi, các nàng cái gì cũng đều biết."
Tô La chính là có ý đó, nhanh chậm đến năm bé trước mặt, trước là từ trái sang phải nhìn, sau đó lại từ phải sang trái xem lần. Xem ra đều là người có chút thành chất phác, hướng nội, là tiểu hài tử nhút nhát, so với trong suy nghĩ của nàng là kém bao nhiêu.
"Ta trước cùng các ngươi ràng việc làm vòng tay này, nếu như các ngươi đợi lát nữa cảm thấy chính mình làm được, hoặc là nguyện ý làm, các ngươi có thể tự động rời ." Nàng nghĩ ra cái chủ ý này cho nên nàng hi vọng các nàng đều ràng.
Có lẽ là từ liền giúp gia đình làm việc, học qua nghe qua thiếu việc, nghe đến lời này của Tô La, năm bé đều là vẻ mặt nghiêm túc gật gật đầu, tỏ vẻ các nàng hiểu được ý tứ của Tô La .
Gặp mặt các nàng ấy đều là vẻ mặt chân thành, Tô La lúc này mới vừa lòng gật đầu, liền : "Vòng tay là dựa vào trình độ dễ khó để xác định tiền công, cách khác , kiểu dáng đơn giản, dễ dàng làm khả năng là năm mươi vòng tay được hai mươi văn hoặc ba mươi văn; kiểu dáng phức tạp, khó làm chính là năm mươi văn. Nếu là khéo tay, kiểu dáng đơn giản ngày đại khái có thể làm được ba mươi, phức tạp, khả năng chính là ngày làm đến mười. Cho nên , các ngươi có thể được nhiều tiền hay ít tiền, phải xem các ngươi có khả năng làm ra bao nhiêu vòng tay, cũng là làm nhiều hưởng nhiều."
Lo lắng nhóm nữ hài nhất thời nghe hiểu , Tô La hơi tạm dừng chút, cho đến khi các nàng đều khẽ gật đầu, nàng mới tiếp tục : "Các ngươi tại liền có thể cùng nương ta học tập làm chút kiểu dáng, sau khi học tốt rồi liền có thể trực tiếp hướng nương ta cầm chút chỉ màu trở về làm. Ta thấy các ngươi làm tốt là được, nếu như các ngươi làm tốt, ta liền thể trả cho các ngươi tiền công."
Nhóm nữ hài hẹn mà cùng gật gật đầu, khuôn mặt hiển vẻ vui mừng. Mới vừa rồi các nàng nghe đến có thể cùng Tô đại thẩm học tập làm vòng tay kiếm tiền, các nàng còn cảm thấy rất dám tin tưởng. Cho đến khi các nàng tới đây, nghe Tô La đem việc làm vòng tay kiếm tiền, ràng minh bạch, các nàng mới hiểu được các nàng thực có cơ hội kiếm tiền rất tốt.
Trong nhà các nàng bần cùng, cho nên các nàng trước giờ có mua qua sợi tơ sợi chỉ học qua thêu thùa, thể như những nữ hài khác thêu thùa kiếm tiền. Nhưng bây giờ nghe đến chỉ cần làm tốt năm mươi vòng tay liền có thể được đến mấy chục văn tiền, đây là các nàng nằm mơ đều nghĩ đến chuyện tốt như vậy.
So sánh với nhóm nữ hài dám tin tưởng, Tô La cũng cảm thấy làm vòng tay có khả năng kiếm được nhiều tiền như vậy, đây đều nên vui mừng nàng kiếp trước học cũng ít thủ công nghệ. Nếu như phải nàng từng học qua ít kiểu dáng vòng tay, dù chỉ màu cả ngày ở trước mắt nàng lúc lúc , nàng cũng nghĩ ra làm vòng tay kiếm tiền.
Mấy nữ hài học tập hết sức phấn chấn, chỉ dùng thời gian buổi sáng liền học được vài loại kiểu dáng đơn giản, Tô La để các nàng trước làm ra mấy loại, để nàng kiểm tra chút, xác định các nàng làm được, liền để các nàng đến chỗ Tô mẫu cầm chỉ màu.
Để nhóm nữ hài cầm chỉ màu trở về, Tô mẫu mới quay đầu, chuẩn bị vào nhà, nhìn Tô La giọng hỏi: "Nha đầu, con muốn là các nàng cầm chút chỉ màu làm tốt, tay nghề tốt rồi liên kết lại, trực tiếp cầm trấn bán, làm sao đây?"
Tô La đuôi lông mày nhíu lại, xoay người nhìn Tô mẫu, hỏi lại: "Nương cảm thấy các nàng chính là người như thế sao?"
Tô mẫu nghĩ bà tìm hiểu tình hình mấy nữ hài này, chậm rãi nở rộ nụ cười: " ."
"Nương, vòng tay có người giúp đỡ làm, ngài liền giúp con cắt vải dệt, trước tranh thủ làm chút hà bao. tại nắm chắc thời gian, mấy ngày nữa liền có thể cùng nhau cầm trấn bán."
Nghĩ đến mấy ngày nay làm được chút búp bê, thú bông, Tô La nghĩ mấy ngày nữa có lẽ muốn gánh đòn gánh trấn . May mắn khoảng cách phải rất xa, mấy đồ này cũng quá nặng, bằng nàng sợ là nổi.
Tô La muốn làm hà bao kỳ cùng hà bao nơi này tương tự, chỉ là hà bao phải kiểu tinh mỹ thêu thùa, mà là cắt ra tái các loại hình họa, hình dễ thương. Dù sao tài liệu đủ, những gì nàng có khả năng làm được khẳng định bằng ví tiền tinh xảo ở kiếp trước.
Tô mẫu mỗi lần thấy nàng cắt ra con thỏ , con mèo , nhiều lần cũng nhịn được hì hì bật cười tiếng, chỉ vì mấy con thú thực bị nữ nhi nhà mình cắt thành mấy hình vô cùng đơn giản, nhưng nhìn lại đặc biệt đáng .
"Nha đầu, nương đều biết con còn có suy nghĩ này, thế nhưng có thể đem những con thú này nọ nghĩ thành bộ dáng đáng đến thế." Tô mẫu cụp mắt xuống nhìn hình vừa mới cắt ra, còn chưa kịp nhìn kỹ con thỏ mà ý cười khóe miệng vẫn chưa tan.
Ngay cả Tô Văn cũng là vẫn trừng mắt nhìn hình hà bao, đó là con chuột rất đáng . Trước giờ biết, ban đêm ở trong phòng mấy con chuột chạy qua chạy lại thế nhưng cũng có mặt đáng như vậy.
Đối với việc này, Tô La cũng có giải thích quá nhiều, có những lúc càng giải thích càng khiến người ta hoài nghi. Thay vì như thế, để chuyện này thành đề tài chuyện phiếm. Giải thích nhiều chỉ sợ đến chuyện quá khứ, càng càng lộ nhiều, đến khi muốn thu lại kịp rồi.
"Nương, nếu là hà bao cùng thú có khả năng bán với cái giá tốt, chúng ta thể thuê mấy người tới đây giúp đỡ. Nếu là có thể, chúng ta liền sớm làm nhiều làm chút, thuận tiện để nhiều người biết những vật này đều là nhà chúng ta làm . Nếu như có khách hàng biết được là nhà chúng ta làm, chừng còn có thể thành khách quen."
"Con hiểu được nhiều hơn so với nương, việc này con quyết định liền thực tốt. Chỉ cần con làm việc đều là xứng đáng, trời đất chứng giám , nương cũng đều ủng hộ con." xong, Tô mẫu giương mắt lẳng lặng nhìn Tô La: "Nương cả đời này, chỉ vọng con cùng Tiểu Văn có khả năng mở mang tâm trí, về phần khác, nương cũng muốn cầu mong nhiều."
Nghe vậy, Tô La để xuống cây kéo, đứng thẳng thân thể, chợt cất bước đến phía sau Tô mẫu. Đôi tay ôm cổ Tô mẫu, nhàng hít hít lỗ mũi, thoáng có chút khàn khàn, thanh nghẹn ngào : "Nương..."
Tô mẫu cũng có nhiều lời, chỉ là khẽ thở dài: "Đều là nương đến tuổi xuất giá rồi, thế nào còn như con nít?"
Ôi, xuất giá xuất giá . Cái xã hội cổ đại này, mười bảy mười tám tuổi liền thành thặng nữ ( Hiểu nôm na là ế, già đó ). Nghĩ nàng ở đại, hai mươi bảy, hai mươi tám mà chưa kết hôn, bó tuổi to rồi. Cách mấy ngàn năm, khác biệt quá lớn ?
Tuy tuổi nàng là tuổi rất thích hợp để kết hôn rồi, nhưng là đến nơi này, nàng liền cảm thấy có chút khó tiếp thu . Cúi đầu nhìn xem bộ ngực chính mình, tuy có phát triển rồi, nhưng nhìn thế nào cũng đều cảm thấy chưa có dậy hoàn toàn, càng miễn bàn định hình chiều cao.
Muốn là dựa theo tuổi tác nơi này mà thành thân, hai mươi tuổi đoán ra là mẹ của , hai đứa trẻ rồi . Lại đến thời điểm hơn ba mươi tuổi, con cái của chính mình cũng đến tuổi xuất giá, cầu hôn . cần đến bốn mươi liền có thể thành bà ngoại bà nội, quá trẻ rồi.
"Nha đầu, con lại nghĩ cái gì đó, ôm cổ ta thở nổi ." Tô mẫu nâng lên tay phải chụp tại trước mắt nàng, chụp chụp tay nàng, liền bỏ được tiếp tục chụp .
Cầm đến đôi tay giặt quần áo đẳng đẵng trở nên có chút thô ráp, rồi làm ra vòng tay có thể kiếm tiền, cắt ra con thú đáng . Tô mẫu khỏi cảm thán, có nữ nhi như vậy, quả nhiên là cuộc đời này của nàng có phúc lớn rồi.
"Nương, ngài có thể đáp ứng con việc sao?" Nghĩ đến nơi này lệnh của cha mẹ, lời của mối mai, Tô La hi vọng khi việc chưa tới, trước chuẩn bị sẵn sàng.
"Là cái việc gì? Con trước xem." Tô mẫu xoay người đối diện Tô La, lại thấy mặt Tô La có chút bi thương dễ nhận ra. Cảm thấy sửng sốt, biết vì sao bỗng nhiên Tô La lộ ra biểu tình như vậy.
"Tiểu Văn, ngươi ra sân dạo chút, đại tỷ có chút việc muốn cùng nương chuyện." Tô Văn là đứa bé cũng là nam tử, Tô La sắp sửa mấy lời, nàng muốn để biết.
Tô Văn mở tròn đôi mắt nhìn Tô La, lại nhìn Tô mẫu, sau đó thuận theo gật gật đầu, lập tức đứng dậy, chạy ra ngoài nhà.
Last edited by a moderator: 21/5/15