1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

[Xuyên Không] Nhà Trẻ Hoàng Gia - Huyền Sắc (270/320C + Đại kết cục)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,078
      Chương 246: tinh giáo dục

      Trầm Ngọc Hàn chút hoang mang kéo Tiêu Tử Y sang bên lui lại bước, vừa đúng tránh được mũi tên có ý đồ lao đến.

      “Phập!” Mũi tên nhọn đâm sâu vào tường gạch sau lưng họ ngập lút cán, đuôi tên gắn lông chim vẫn còn rung rinh ngừng. Sức mạnh kinh khủng, tưởng tượng nếu cắm lên thân người tất nhiên là lấy tính mạng người ta rồi.

      Mặc dù Tiêu Tử y biết bản thân mình gặp nguy hiểm nữa nhưng chỉ cần nhìn mũi tên kia cách mặt nàng chừng vài centimet thôi trong lòng nàng bỗng lạnh run cả người.

      “Độc Diệp! Ngươi to gan lớn mật ! Chẳng may làm công chúa bị thương làm sao hả?’ Trầm Ngọc Hàn cứ như là sợ Tiêu Tử Y bị thương thấy rất bất công dùng từ ngữ nghiêm túc mà trách Độc Diệp.

      Độc Diệp cau chặt mày lại, cúi đầu móc ra tấm da hươu quý lau tay, lau cây cung, thản nhiên, “Vừa rồi mũi tên kia mà lao thẳng về phía ngươi thôi, chẳng có liên quan tý gì đến công chúa cả. Là ngươi cố ý kéo công chúa hướng về phía kia để tránh thôi”

      Trầm Ngọc Hàn thấy ánh mắt hoài nghi của Tiêu Tử Y quét qua, vội vàng ho khẽ lảng , “Khụ, nếu Diệp thiếu gia nhất thời trượt tay, vậy điều đó hạ quan cũng nên truy cứu rồi”

      Tiêu Tử y bắt đầu hiểu vì sao trước đây Trầm Ngọc Hàn bị nàng chỉnh cho chết rồi, điều này dễ gì buông tha chuyện chiếm được món hời, tính tình đó làm người ta ngứa hết cả mắt. Có thể , loại tính cách ấy nếu để cho làm thương nhân, chắc chắn là kẻ keo kiệt tới mức cực điểm chẳng còn gì để nữa.

      “Công chúa, còn có chuyện gì thế?” Lúc này Độc Diệp để câycung lên bệ binh khí, chậm rãi bước tới. Gương mặt cương nghị của chẳng có nét tươi cười nào. ràng là thích lúc luyện bắn tên mà có người quấy rầy rồi. “ xin lỗi, vì cuộc thi võ càng ngày càng gần rồi, ta cố gắng hết sức mình, đành xin nghỉ dạy ở cung Trường Nhạc thời gian. Chỉ có điều nếu sau này thi võ rồi chắc cũng chẳng có thời gian mà nữa”

      Tiêu Tử Y lắc đầu giận dữ, “Đây cũng là nguyên nhân mà ta tới nơi này. Nếu thời gian có cũng chẳng cần miễn cưỡng, nhưng sau khi thi võ xong vì cái gì mà bảo có thời gian chứ?”

      Trầm Ngọc Hàn cười khúc khích, đấm đấm ngực cười nhạo bảo, “Công chúa à, người ta Diệp thiếu gia ý là sau khi thi võ rồi chắc ta đậu Võ Trạng Nguyên, cũng rảnh tới cung của người để chơi đùa với những đứa trẻ kia rồi đó mà”

      Độc Diệp càng cau mày chặt hơn, có khí thế đại phiệt cũng được mà coi ai chẳng ra gì cũng chẳng sao, coi thường những loại bình dân chẳng có giáo dục này lắm. Nhất là gia tộc họ Thẩm toàn mùi vị con buôn như thế. Đương nhiên năm đó Vân Phi của Thẩm Mộ Vân là ngoại lệ, lúc còn cũng từng gặp qua mấy lần. Khách quan mà , người Thẩm gia mặt khác càng làm chán ghét đến thể chịu nổi. Độc Diệp thất thần, khoé môi giật giật lạnh lùng, “ biết ba năm trước đây Dục biểu ca sao lại thua trong tay ngươi chứ?”

      TRầm Ngọc Hàn cười lạnh càng thêm thoải mái, lộ ra hàm răng trắng muốt cười bảo, “Có lẽ là do Thẩm gia nhà chúng ta ném bạc ra thôi mà! Diệp thiếu gia năm nay cũng phải cẩn thận đó nha! Nghe năm nay Thẩm gia nhà chúng ta có năm huynh đệ đều có tư cách tham gia. Diệp thiếu gia muốn tận lực để đại diện cho gia tộc Độc phải có tư cách à nha! đừng có kiểu chẳng bước chân ra khỏi cửa thế nhá!”

      “Hừ!” Độc Diệp chẳng muốn cùng tranh cãi với Trầm Ngọc Hàn, nhưng trong lòng khỏi cũng để ý tới những lới . quen nhìn quy củ, nhưng cũng phải thừa nhận rằng nhà họ Thẩm chính xác là đối thủ tương xứng.

      Năm đó thi võ đứng quan sát bên ngoài, dĩ nhiên biết người này võ công hay tâm trí đều hoàn toàn xứng đáng là Võ Trạng Nguyên. Chỉ là mực hiểu vì sao mà ta lại cam tâm tình nguyện vào cung là thống lĩnh thị vệ, giờ lại còn lưu lạc làm bảo tiêu cho con bé vắt mũi chưa sạch nữa. Ở trong mắt , Võ Trạng nguyên dĩ nhiên là tướng ra trận giết giặc bảo vệ biên cương rồi.

      Tiêu Tử Y nhíu mày, hai người họ cứ mỗi người miếng đấu nhau nàng xem có khác gì bọn trẻ con ở trong nhà trẻ đâu nhỉ? Lại còn nhao nhao ầm ĩ suốt cả buổi trưa vẫn dừng nữa chứ? Nàng vội xen vào ý đồ đơn giản ngày hôm nay với Độc Diệp.

      Độc Diệp thoáng ngạc nhiên chút hỏi lại, “Người là hai ngày nay Độc Huyền đều học ở cung Trường Nhạc á?’

      biết sao?” Tiêu Tử Y kinh ngạc .

      “Trong ngôi nhà lớn như vầy, có phải chuyện gì ta cũng biết cả đâu” Giọng điệu Độc Diệp nghe qua sao thấy có vẻ rất bất mãn, “Công chúa chờ lát, ta hỏi

      Nhìn Độc Diệp tự mình tìm gia đinh hỏi thăm, Trầm Ngọc Hàn thầm bên tai Tiêu Tử Y nhẩn nha, “Ôi ôi, đại nhân dự khuyết Võ Trạng Nguyên của chúng ta xem ra đối với ta oán hận sâu quá nha! Nhưng cũng có thể hiểu được là tại Độc Phiệt cả. Ngoại trừ tôn người, căn bản cũng chưa thấy xuất đầu lộ diện. Nhưng thấy Độc Diệp cũng phải coi trọng người đó, tiếc là phải con trai trưởng, đại tướng quân Độc từ sau khi kết hôn cũng chưa từng tách ra.

      “Hình như có vẻ rất vui ấy” Tiêu Tử Y hé mắt nhìn TRầm Ngọc Hàn cười quỷ dị.

      “Đương nhiên là vui vẻ rồi! So với gia tộc Độc , ta vô cùng may mắn là chính mình sinh ở gia tộc họ Thẩm đó. Tuy nhiên canh tranh cũng vô cùng lợi hại ghê, song dù sao khi xuất vẫn còn có hi vọng hơn. Chẳng giống Độc Phiệt, vô duyên vô cớ muốn mọi người phải cúi đầu vì mình, đây chẳng phải là phục lắm sao?” Trầm Ngọc Hàn thản nhiên cười .

      Tiêu Tử Y chỉ cần nhìn kiến trúc thấy áp lực lớn từ Độc Phiệt nên lâm vào trầm tư. Hoàng Hậu Độc để lại tổ huấn nhất định là bà ấy có thâm ý. Chẳng cần nghĩ cũng biết đại gia tộc thế gia này nhất định là có người kiệt xuất, nhưng nếu trong các triều đại mà đều là đệ tử của Độc Phiệt cả cứ coi như Hoàng Thượng để ý nữa cũng thấy Độc Phiệt tay che trời rồi. Cũng có người nhẩy ra vạch tội Độc Phiệt có quyền lực trong tay. Hơn nữa gia tộc lớn hơn khó tránh khỏi xuất số người có tâm tư khác thường. Như vậy nếu muốn bảo vệ cả đại gia tộc vô cùng khó khăn rồi. Vì thế mới cam đoan quyền lợi gia tộc cho số ít người nắm trong tay.

      Song Độc Phiệt lại hề giống Thẩm gia chuẩn bị đường ra cho đám đệ tử, ở đây ngoài cháu là đệ tử của ông ta cũng có tiền đồ gì rồi.

      Hết lần này đến lần khác tính tình của Độc Diệp vẫn cao ngạo như thế, lại để cho làm thiếu gia ăn chơi suốt ngày chẳng phải là lấy mạng của đó sao? Nghĩ đến đây, Tiêu Tử Y lại hy vọng lần này thi võ mà đoạt được giải nhất.

      nghĩ ngợi gia đinh Độc Diệp sai quay về, Độc Diệp nghe qua báo cáo xong, tới lạnh nhạt, “Công chúa, hai ngày nay đúng là Độc Huyền ở nhà, sơm tiếp nhận giáo dục của phiệt chủ rồi ạ”

      “Giáo dục của phiệt chủ sao?” Tiêu Tử Y nghe hiểu, cái này cà cái gì vậy nè?

      “Giống như con cháu hoàng tộc hoặc các thế gia đại tộc của chúng ta, lúc đệ tử lên sáu được vào Quốc Tử Giám học. Song con trưởng là Độc Phiệt lại học ở Quốc Tử Giám mà được các trưởng lão của gia tộc giáo dục” Độc Diệp nhếch miệng khẽ thở dài, “Đừng có nhìn đại ca ta cứ vậy mà bỏ mặc để Độc Huyền chơi đùa nhé, đều đồng tình nhốt nó tại Độc Phiệt rất nhiều năm đó, trước đó chỉ để cho chơi đủ chút thôi”

      Tiêu Tử Y im lặng, phản ứng đều tiên là tên nhóc Độc Huyền này có thể nhịn được sao? ràng là bắt nó vào dạy dỗ tinh giáo dục mà? Hồ đồ quá ha! giờ tên nhóc đó đến viết tên mình vẫn còn sai nữa kìa…..

    2. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,078
      Chương 247: đế sư

      “Công chúa, người nên trở về ” Độc Diệp trầm ngâm lát, rồi quả quyết ra, ‘Muốn Độc huyền tiếp tục như trước e là giờ thể được nữa rồi”

      Tiêu Tử Y cắn chặt môi dưới, nghe những lời họ lúc trước…, nàng cũng biết mọi chuyện cũng đơn giản như vậy, nhưng nàng cũng nên thử lần xem sao?

      ra vốn Độc Huyền chưa phải nhận giáo dục tinh sớm như vậy đâu, vừa rồi ta sai người hỏi qua gia đinh của đại ca â, hình như là yến hội cách giáo dục của công chúa ngài làm cho đại ca ta thể gật đầu bừa bãi được, cũng còn cách nào cho phép Độc Huyền được tiếp tục ở lại cung Trường Nhạc được nữa” Độc Diệp nhàn nhạt.

      Tiêu Tử Y cảm thấy tự trách càng sâu, bắt đầu nghĩ lại. Có lẽ nàng quá cưng chiều với bọn rồi, mới tạo thành kết quả như giờ. “Ta muốn gặp mặt đại tướng quân Độc , xin công tử Độc giúp ta được chứ?”

      Độc Diệp sớm biết quyết định như thế của Tiêu Tử Y, vì thế mặt cũng xuất vẻ ngạc nhiên gì, chỉ lạnh nhạt gật gật đầu, cũng khuyên nàng thêm nữa, “Đợi lát ta thay quần áo

      Tiêu Tử Y khẽ gật đầu, mặt đen lại. giờ nàng ý thức được chuyện để cho Độc Huyền được tiếp tục học ở trong cung Trường Nhạc là chuyện khó khăn tới mức nào, nhưng mà nàng cũng thể thử chút, cứ vậy mà về sao? Trong nhà trẻ để cho tương lai Độc huyền và bọn trẻ được lớn lên phải lo nghĩ gì, hay là để cho Độc Huyền cứ thế tiếp nhận giáo dục nghiêm khắc như vậy, đến cùng hai kiện này kiện nào mới đúng đây? kiện nào mới có lợi hay có hại cho tương lai sau này của bé đây? Nàng lắm.

      “công chúa à, nếu như tên nhóc Độc Diệp sau này đến dạy võ nghệ cho bọn trẻ nữa, cứ để ta đến dạy nha!” TRầm Ngọc Hàn thấy vẻ mặt trầm trọng của Tiêu Tử Y, có chút lo lắng .

      “Ha ha, như vậy được sao? Biểu ca được phái tới bảo vệ ta cũng chỉ là tạm thời thôi, ta sao lại dám làm chậm trễ tiền đồ của chứ?” Tiêu Tử Y cười khổ bảo. giờ nàng còn chưa có thời gian để cân nhắc vấn đề thiếu giáo viên, Độc Diệp đến, mà Lí Vân Thanh bên đó bận cả, Đàm Nguyệt Li lại càng là người bận rộn hơn. Thái tử hoàng huynh của nàng loanh quanh chẳng thấy bóng dáng đâu. Nam Cung Tranh và Thái Phu tử dạy thay vài tiết rồi.

      “Chậm trễ tiền đồ à? Sao thế được? Công chúa à! Nàng cho ta dạy mới làm chậm trễ tiền đồ của ta đó! Đế sư (là thầy dạy vua) nha! Đó là đế sư tương lai đó nha! Đừng nhiều nữa, cứ coi như được làm đế sư nửa năm thôi cũng nổi tiếng rồi mà! Sau này hãy tính sau” TRầm ngọc Hàn dựa vào bức tường cổ lộ ra viên gạch xanh, tiện tay nhổ bật mũi tên bắn về phái hai người ra, lấy tay vuốt ve.

      Tiêu Tử Y nghe mà ngẩn người. Thực ra cũng phải Trầm ngọc Hàn thẳng ra như con buôn đâu, mà ngược lại nàng lại rất thích tính cách của thích với nàng, so với những loại người miệng ngọt mà bụng xấu còn đáng sợ hơn nhiều. Đế sư à, hoá ra là giáo viên ở trong nhà trẻ lại là công tác “bán chạy” đến vậy đó. Xem ra nếu nàng muốn tìm giáo viên cũng cần phải chú ý kxy mới được, tránh cho mình và Trạm Nhi đỡ phải phiền toái thêm sau này.

      Trầm Ngọc Hàn chưa bao giờ có cảm giác tính tình thẳng của mình có gì ổn cả, tuy bị trưởng bối trong nhà phê bình suốt do phải làm quan buôn dược liệu. Song lại tự mình biết đối nhân xử thế, cứ tuỳ tâm mà làm là ổn. Tại sao cứ phải gò ép mình khổ sở thế chứ? Hơưn nữa có tám phần khẳng định Tiêu Tử Y để cho được làm giáo viên thể dục dạy bọn trẻ. Dù gì người nàng có thể tin được cũng chẳng có bao nhiêu người.

      Ngay lúc hai người tự hỏi bản thânm Độc Diệp thay quần áo xong. Mặc bộ đồ đỏ tía, áo choàng dài nổi bật lên dáng người cao quý của , đầu còn có kim quan mà nàng chưa thấy bao giờ, ống tay áo viền những hoa văn, quần áo cắt may vừa vặn tạo nên dáng người quý tộc của , ràng chỉ cần nhìn cũng thấy rất tương xứng với khí chất của Tiêu Cảnh Dương.

      “Thôi cha ơi…, ràng lại còn mặc quần áo quan triều trước nữa chứ, chỉ gặp huynh trưởng của mình thôi mà sao lại mặc nghiêm chỉnh vậy chứ? Ngày thường thấy tiến cung cũng đâu có mặc kiểu vậy nà” Trầm Ngọc Hàn nhìn chấp nhận nổi cái loại thế gia đại phiệt kiểu này, giọng to nhẩn nha .

      Câu này vốn là nhắc nhở Tiêu Tử Y, xác thực cho tới tận bây giờ cũng chưa bao giờ thấy Độc Diệp mặc quan phục nghiêm túc đến thế, toàn trang phục thường ngày, giờ chẳng qua là gặp ca ca ruột của mình thôi mà, lại phải thay bộ quần áo chuyên môn như thế, xem ra gia quy của Độc Phiệt này nghiêm ghê.

      Độc Diệp thay đổi trang phục trông khác hẳn bình thường, khoé mắt đều thèm liếc TRầm ngọc Hàn lấy tý, phất tay áo trước dẫn đường. Lúc ra sâu vào chiếc sân , về toà nhà phía trong.

      Cảnh trogn này giống lúc trước, tuy vẫn còn nghiêm túc cũ kỹ song kiến trúc vẫn chẳng khác gì, hơn nữa tường bao cũng đồng nhất. Xem ra toà nhà này mới được xây thêm sau này, mà cũng phải xây lần mà xong. Bởi vậy có thể thấy, thế lực Độc Phiệt cũng giống y như phủ đệ của họ, theo thời đại lâu dần khuếch trương lên, cho tới tận thời kỳ này, biết toà nhà này thành cái loại gì nữa.

      TRầm Ngọc Hàn ràng là lần đầu đến Độc Phiệt. Tuy vẻ kinh ngạc lên miễn cưỡng mặt, nhưng Tiêu Tử Y cũng cảm giác được chấn động trong lòng .

      Bởi đáng sợ phải ở mảnh đất này, mà là do hào khí ở đây. thanh gì, có tiếng chuyện với nhau, thậm chí gia đinh lại lại cũng có tiếng chân bước. Tĩnh mịch chẳng khác gì trong mộ cả. Quả nhiên người khác thể tin được nơi đây chính là phủ đệ hào hoa nhất kinh thành.

      Cho dù ánh mắt trời ở mái ngói, Tiêu Tử Y cũng hiểu được bầu trời lúc nào cũng u ám.

      “Chẳng trách mà tiểu Huyền ngày thường lúc nào cũng muốn chạy ra ngoài chơi, ở nơi như vậy, thay đổi là ai cũng có cảm giác đầy áp lực” Trầm ngọc Hàn chịu hết nổi cau mày . Nhà họ Thẩm rất để ý đến hoà khí sinh lợi, vì thế cho dù tâm tình người trong gia tộc tốt, lúc nào cũng thấy nụ cười tươi mặt, khắp nới đều là tiếng cười vang lên. Sau này chẳng bao giờ muốn…đến nơi này nữa rồi, chẳng trách mà hai nhà thèm nhìn mặt nhau.

      Tiêu Tử Y bất chợt nhăn đôi mày thanh tú lại, càng thêm kiên định ý nghĩ dẫn Độc Huyền . Hào khí quái dị như thế, mà Độc Huyền lại hoạt bát sáng sủa đáng như vậy sao chịu được chứ?

      Độc Diệp trước thản nhiên, “Nghe trước đây Độc Phiệt phải thế. Chỉ là ông nội sau trận chiến bị thương ở chân, sau khi trở về cũng bước ra khỏi phòng nửa bước. Trong nhà dưới ai ai cũng dám đến bên cạnh thư phòng của ông cười đùa. Nhiều năm qua rồi, dần dà toàn bộ toà nhà lại biến thành như vầy” Họ lúc chuyện nhìn thấy gian nhà ba tầng dựa vào hòn non bộ, xung quanh bố cục núi non, hoa và cây cảnh. Cho dù giờ là mùa xuân song vạn vật đều có vẻ khô héo, càng lộ ra hoang vu tới cực điểm.

      “Ừ, chính là chỗ đó đó” Độc Diệp hạ giọng xuống, dừng bước, mặt mũi đầy vẻ phức tạp.

      Tiêu Tử Y ra cảm thấy phòng ốc đó giống như chỗ ở của quỷ vậy. Nàng đưa mắt nhìn lát đột nhiên thấy lầu kêu “két” cái được người từ trong đẩy ra, bóng người áo trắng như ngọc chậm rãi ra.

      “Biểu ca, chẳng phải huynh nhà họ Thẩm và nhà họ Độc quan hệ với nhau đấy thôi?” Tiêu Tử Y dụi dụi mắt, chẳng dám tin hỏi, “Vậy tại sao Thẩm Khúc Ngọc lại ở đây vậy?”

    3. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,078
      Chương 248: Độc phiệt lão chủ

      Nương theo ngôi nhà như ốc quỷ hoang vu kia đến, đúng là lần trước Tiêu Tử Y tại nhà họ Thẩm cùng phong Uyển Tình nhìn lén Thẩm Khúc Ngọc.

      cứ đứng đó, sau lưng như có muôn vàn tia sáng xuyên qua, có cảm giác như cỏ cây cũng trở nên tươi tốt mượt mà hơn. Tiêu Tử Y nhìn chằm chằm, hy vọng có thể vài lời với , để nghe chút phiền não của nàng. Hoặc là chỉ cần nghe cái giọng thánh thót như ngọc của vang lên, hoặc là chỉ cần được xem nụ cười tươi làm cho con người ta trở nên được bình tĩnh hơn của

      Đột nhiên Tiêu Tử Y hiểu vì sao lại có Bồ Tát tồn tại đời này, cũng chỉ là vì trong lòng gặp vấn đề khó giải quyết được, cho dù chuyện với bức tượng thôi trong lòng còn thấy nhõm hơn rất nhiều.

      “Vì sao ta lại ở đây thế?” Trầm Ngọc Hàn sững sờ chút, lập tức cau mày. Thẩm Khúc Ngọc và cũng quen cho lắm, song người nổi tiếng trong nhà như vậy mà cũng mới chỉ gặp có vaà lần, laạ biết còn đến Độc Phiệt nữa.

      Tiêu Tử Y nhìn người từ trong nhà ra theo sau Thẩm Khúc Ngọc kia hiìn như là Thẩm Tịch Dạ vậy. đỡ cánh tay của Thẩm Khúc Ngọc, dẫn chậm rãi ra ngoài. Bởi mắt Thẩm Khúc Ngọc có vấn đề nên Thẩm Tịch Dạ chăm sóc rất cẩn thận, hai người họ đều hướng về bên này nhìn.

      “Đại để là ông nội của ta để cho công tử Thẩm Khúc ngọc đến xem vết thương ở chân thôi” Độc Diệp để ý lắm . “Những năm này tuy ông nội ta đóng cửa ra ngoài, nhưng mà đại ca ta mực thay ông tìm mọi danh y để chữa trị. Cuối cùng dược liệu của công tử Thẩm Khúc ngọc là có hiệu lực nhất. Tuy hiệu quả chậm nhưng tối thiểu cũng giaả bớt được thống khổ cho ông nội”

      Tiêu Tử Y nhìn theo bóng Thẩm Khúc ngọc. coi nhưng nhìn thấy đường song sống lưng cứ thẳng tắp như có chuyện gì vậy. Sao nàng theo trực giác của mình chứ nhỉ? Tiêu Tử Y mỉm cười, giơ tay lên chỉ về ngôi lầu đằng kia, cười yếu ớt bảo, “Thay đổi chỗ đến, gặp đại ca nữa, ta muốn gặp ông nội của

      Độc Diệp ngẩn người thể tin nổi chính tai mình nghe thấy điều gì, “Công chúa người chắc chứ?”

      Tiêu Tử Y gật đầu, bắt giặc phải bắt vua trước, thông qua lời Độc Diệp có thể đoán ra cho dù là đại tướng quân Độc Rực cũng rất hiếu thuận, nghe lời cha ông ấy. ?Hơn nữa cho dù tính tình lão chủ Độc Phiệt có kỳ lạ thế nào chăng nữa, ngay sau khi gặp nhân vật Thẩm Khúc Ngọc, chắc chắn là tâm tình khoan khoái dễ chịu vô cùng. Nàng lần nữa phá được mọt người, dĩ nhiên muốn cải biến thành kiến của Độc Rực với nàng còn đơn giản hơn nhiều.

      Độc Diệp thấy vẻ mặt Tiêu Tử Y tính toán kỹ trước, cũng khuyên nàng nữa, mà chỉ tốt bụng nhắc nhở nàng, “Nếu người gặp đại ca ta, ta còn có thể hai câu hộ người được. Chỗ ông nội ta đó ta đành bất lực rồi. Ta ít nhất cũng ba bốn năm chưa từng được gặp ông lần nào cả”

      Tiêu Tử Y cắn răng gật gật đầu cái, nàng bất chấp tất cả rồi.

      Độc Diệp cũng gì thêm nữa, dẫn họ quay lại ngôi nhà kia.

      Trầm Ngọc Hàn ở sau lưng Tiêu Tử Y khẽ, “Công chúa, ta có tư cách vào ngôi lầu này, biểu ca ta đây ở bên ngoài hộ giá cho người là được rồi”

      “Huynh phải là thiếp thân thị vệ của ta đó sao?” Tiêu Tử Y nghiến răng kèn kẹt hạ giọng ra. Thằng nhóc này, trước đây liều mạng nhẩy lên xe ngựa của nàng mà ngồi, còn “hát líu lo” nghe vui tai lắm mà.

      “Khụ, ta sợ là huỷ sạc kế hoạch của người thôi! Người xem nè, ta là người nhà họ Thẩm, nhưng chẳng may Độc Dương mà nhớ tới ân oán với nhà họ Thẩm, ông ấy bắt người hả giận cũng tóm lấy ta cho hả giận thôi mà!” Dù gì Trầm ngọc Hàn cũng hạ quyết tâm rồi dứt khoát vào cái tổ quỷ kinh hồn kia, thấy Tiêu Tử Y có dấu hiệu nổi sùng lên, lập tức lảng sang chuyện khác ngay, “Công chúa à, hoá ra lần trước ở nhà họ Thẩm người và đại tiểu thư Phong Uyển Tình lén ra ngoài, chỉ là vì muốn nhìn Thẩm Khúc Ngọc đó hả? Nếu sao lại nhận ra chứ? Chà chà, mắt sáng quá ha”

      Tiêu Tử Y bị lời thẳng của bắn ra là há họng, đợi lúc định cãi lại thế nào thấy đoàn người họ tới trước công ngôi lầu rồi.

      “Mẫn Thúc, ta là Tiểu Diệp đây ạ” Độc Diệp gõ cửa, cứ cung kính đứng ở ngoài vóng vào.

      Cánh cửa lại kêu “két” tiếng mở ra, ông lão sắc mặt nhợt nhạt đứng trong, mặc quần áo gia đinh của Độc Phiệt, nhưng ống tay áo lại thêu cùng tông màu với người mà Tiêu Tử Y gặp.

      Người này được gọi là Mẫn thúc nhấc cặp mắt trầm lặng lên liếc qua Tiêu Tử Y, cũng hỏi gì thêm nghiêng người bên, ý bảo nàng có thể vào.

      Tiêu Tử Y nhìn thấy bên trong tối om mà cái gì, trong lòng bỗng thấy sợ hãi. Nhưng vừa quay đầu nhìn Trầm ngọc Hàn thấy tên nhóc đó lùi lại sau rất xa, vẻ mặt kiên quyết mà khoan nhượng: nhất quyết vào cùng nàng. Đến cả Độc Diệp cũng chẳng nhúc nhích tý nào, ý hẳn chỉ có trách nhiệm dẫn nàng đến cửa mà thôi.

      Gì thế này? Bên trong chẳng lẽ có quái ăn thịt người sao? Tiêu Tử Y cũng đành phải trông cậy vào chính bản thân mình rồi, dù sao cũng chính nàng là muốn gặp lão chủ Độc Phiệt đó đấy chứ, cũng thể chưa vào mà hối hận nha. Mím chặt môi nghiến răng cái rồi bước vào cánh cửa lầu .

      Tiêu Tử Y bị khí nồng nặc trong phòng làm cho suýt thở nổi, sau đó theo vị Mẫn thúc kia lên lầu hai. Thang lầu cứ kêu cót két, rung rinh, có thể thấy nhiều năm nay hẳn chẳng có ai hoặc người nào đến sưar chữa hoặc thay qua. Tiêu Tử Y tự thầm, với tư cách là gia tộc có quyền thế nhất của triều Đại Chu, dù thế nào cũng nên ở trong căn phòng khổ sở như vậy mà.

      Mẫn thúc dẫn nàng lên lầu hai, ý bảo nàng đợi chút, bản thân ông ta lách mình dđ vào gian phòng bên trong bẩm bảo. Trong phòng truyền đến mấy câu nghe lắm, sau đó Mẫn thúc ra ý bảo nàng giờ có thể vào.

      Tiêu Tử Y cảm thấy có chút kỳ lạ, Mẫn thúc biết thân phận của nàng, cũng hỏi Độc Diệp dẫn nàng đến có mục đích gì, cứ khinh địch vậy mà dẫn nàng gặp lão chủ Độc Phiệt sao? Đem theo nhưng…nghi vấn trong lòng, tâm tình nàng ổn định vào trong phòng, sau đó phát ra đây là gian phòng cực lớn.

      Ánh sáng trong thư phòng rất tốt, khác hẳn vẻ u dưới lầu tựa như là hai thế giới vậy. Tiêu Tử Y liếc nhìn từng loạt từng loạt sách khắp nơi, bên trong đếm số lượng sách chắc còn nhiều hơn cả trong cung Trường Nhạc của nàng nữa, hơn nữa càng làm cho nàng thấy khác thường ở chỗ là ở đây ràng có rất nhiều sách nhưng giá sách lại chẳng thấy tý bụi nào, đủ thấy chủ nhân ở đây là người sách, bảo vệ sách đến mức độ nào.

      Tiêu Tử Y nghĩ vậy, cảm thấy bình tĩnh lại, cất giọng hơi cao lên , “Vãn bối Tiêu Tử Y, cầu kiến lão chủ Độc Phiệt”

      Nàng vừa dứt lời, ở giá sách thứ ba thứ tư gì đó có tiếng bánh xe chuyển động truyền đến.

      Tiêu Tử Y dám tin mở to hai mắt, trợn mắt há hốc mồm nhìn ông lão xuất trước mắt nàng, mà ông ấy lại ngồi chính là cái ghế kia, nếu như nàng nhìn nhầm đó chính là xe lăn….

    4. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,078
      Chương 249: Mũ bảo hiểm


      “Thế nào? Hoá ra con của TRầm Vân cũng chỉ thế này thôi sao, thiển cận chắc khác gì người ngoài cả” Độc Dương lãnh đạm lườm Tiêu Tử Y, trong giọng tràn đầy vẻ khinh thường, ràng là rất mất hứng với vẻ kinh ngạc mặt nàng.

      Tiêu Tử Y bình tĩnh lại, phát ra Độc Dương ngồi chiếc xe lăn này bánh xe chỉ dùng gỗ tạo thành, vì thế nếu mặt đất mà nhấp nhô, cũng cần phải cánh tay có sức mạnh mới đẩy được, chứ người bình thường thể. Tiêu Tử Y đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà tưởng tưởng, dĩ nhiên biết vị này trước đây là người có quyền cao chức trọng, địa vị cao ngất so với bộ dạng giờ lại càng kính trọng thêm, vội vàng cười , “Lão chủ Độc Phiệt à, vãn bối chỉ thấy kinh ngạc ở chỗ là chiếc xe lăn này thôi, cũng có dụng ý nào khác ạ”

      “Hả? Ngươi cũng biết đây là xe lăn sao?” Độc Dương dừng lại ý định muốn sâu vào trong thư phòng, quay lại hơi có chút hứng thú hỏi.

      “Có biết chút ha” Tiêu Tử Y mượn cớ nhìn xe lăn lên phía trước vài bước, gật đầu tán thưởng, “Chiếc xe lăn này được chế tạo tốt lắm, chỉ tiếc bánh xe có lẽ dùng loại nhựa cây gắn lên nên cũng giảm bớt hao tổn ma sát” Đến gần chút rồi nàng mới nhìn cái vị lão chủ Độc Phiệt này gắng gượng hết sức, hai xương gò má nhô cao, nổi bật màu da đồng tràn đầy nếp nhăn. Hai mắt sáng ngời có thần, căn bản giống ông lão cứ ở đây nhiều năm, đến cả sợi tóc trắng cũng nhìn chẳng thấy mấy. Nếu biết chân ông lão có chút tiện, nàng nghi ngờ gì ông lão này có thể vẫn tiếp tục đảm nhiệm chức vụ đại Tướng quân ấy chứ.

      Kỳ lạ, nghe lời Độc Diệp , lão chủ Độc Phiệt này chân tổn thương nhiều năm rồi, Độc Rực thừa kế chức Đại tướng quân, như vậy phụ thân của vị Độc Rực này đâu rồi? qua đời rồi sao? Sao cho tới tận bây giờ chưa thấy họ tới nhỉ?

      Lúc Tiêu Tử Y đánh giá Độc Dương đối phương cũng híp mắt lại đánh giá nàng. Mãi nửa ngày sau gật đầu thở dài, “Quả nhiên rất giống mẹ của ngươi, chỉ có điều hai đầu lông mày thiếu phần khí khái hùng, cũng vẫn thua kém ít ha”

      Tiêu Tử Y cười rất tự nhiên , “Ông nội Độc à, cháu làm sao mà so được với mẹ của cháu chứ!”

      Cái câu ông nội Độc được gọi với Độc Dương làm ông lão hết sức hài lòng. Nhớ năm đó ông lão nhà họ Thẩm muốn cho TRầm Vân gọi là đại ca Độc , mà cứ ngang nhiên vì thân phận cao chiếm tiện nghi của ông, vì vậy bọn họ tranh đoạt đến đỏ mặt tía tai, bí mật bị những nhóm hạ nhân đùa cợt biết bao lần, “Nào, đến bên trong ngồi nào!” Độc Dương mời nàng sâu vào trong.

      Tiêu Tử Y biết mình qua được cửa thứ nhất, nhưng lại biết chỉ vì câu xưng hô vô tâm kia của nàng. Nàng tự cho là cùng trang lứa với Độc Diệp, vì thế mới lễ phép xưng hô với đối phương câu “ông nội”. Từ lúc nàng vào cổ đại mới phát ra thân phận ở đây rất loạn, cứ gọi tên bừa bãi, cũng chẳng để trong lòng, vì thế cũng gây cho Nhược Trúc đau hết cả đầu.

      Có lẽ là sau khi gặp Thẩm Khúc Ngọc xong, tâm tình vị lão chủ Độc Phiệt này cũng tốt lắm ha, hay chính nàng được mẹ mình phù hộ, mượn cớ giao tình với ông lão mới có thể được mấy câu.

      Hai tay Độc Dương thoải mái đẩy hai bánh xe lăn, chậm rãi tiến lên phía trước. Còn Tiêu Tử Y cũng câu nệ mà ân cần tiến lên đẩy xe lăn giúp, chỉ cung kính sau ông lão nửa bước. Nàng biết ông lão quật cường như vậy, cứ coi như mình chết rồi cũng chịu để cho người khác giúp tý nào, hơn nữa là thừa nhận thiếu hụt của thân thể mình.

      Hai người rất chậm rãi, bước chân chậm cũng đủ cho Tiêu tử Y tự hỏi mình nên mở miệng thế nào về chuyện Độc Huyền đây. Cuối thư phòng cũng đến nơi rất thoáng đãng, ba phía đều có cửa sổ mở rộng ra, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào từ bên ngoài, khiến cho căn phòng trở nên ấm cúng hẳn. Bố trí ở đây là những đồ quý báu vô cùng, nền còn phủ tấm thảm Ba tư, Tiêu Tử Y thấy Độc Dương chút do dự đẩy xe lăn lên, nàng mới dám dẫm vào đầu thảm lông dê.

      Mà càng làm cho nàng muốn nhìn khắp xung quanh phải là cảnh sắc rực rỡ muôn màu mà cũng phải ở đây sạch nhiễm tý bụi nào, mà chính là nhìn xuyên qua cửa sổ nàng nhìn thấy cảnh sắc hoa lá rực rỡ muôn màu, khác hoàn toàn với cảnh bên ngoài nàng nhìn thấy.

      Kỳ quá, chả lẽ là cố tình quan tâm đến vườn hoa bên ngoài, làm cho người ta hiểu nhầm là ông lão đây bỏ mặt mọi chuyện rồi?

      “Nha đầu, ngươi tới là vì tên nhóc Huyền Nhi đó hả!” Độc Dương chuyển tới sau chiếc bàn học, cầm cái giống cái tẩu lên bắt đầu hút từ từ, chầm chậm thở ra luồng khói.

      Tiêu Tử Y nhìn ra sau chiếc xe lăn, tựa như đối với bất kỳ đồ vật gì ở đây cũng đều dám ngạc nhiên rồi. thực tế cái loại mùi nhàn nhạt này những rất giống mùi thuốc lá ở đại, mà còn làm cho Tiêu Tử Y cảm thấy phấn chấn, là Thẩm Khúc Ngọc cho vào đó ít thuốc. Tiêu Tử Y nhìn lướt qua cũng tìm được ghế, có thể thấy hầu như chẳng có ai đến cả. Nàng đành phải đứng đó than tiếng , “Ông nội Độc à, xem ra cháu đúng rồi, thực tế Độc Phiệt này hẳn vẫn do tay ông điều khiển nha”

      Nàng chỉ vào Độc phiệt chưa đến nửa canh giờ mà cái vị lão chủ Độc Phiệt này cũng biết mục đích nàng tới đây rồi, nàng có ngốc chăng nữa cũng biết thực tế người cầm quyền là ai mà.

      “Tuy phải lão phu bảo Rực Nhi đem Huyền nhi về đây, nhưng lão phu cũng đồng ý cho Huyền Nhi tiếp tục được ở trong cung Trường Nhạc nữa rồi. Nha đầu, hôm nay ngươi vẫn trở về thôi” Tâm tình Độc Dương hơi tệ. Ngay từ đầu ông bởi chân bị tổn thương mà cư, lúc đầu cũng chưa quen do hành động bất tiện, cự tuyệt tất cả mọi thứ. Dần dà, phát ra hầu như chẳng ai dám đến gần, lại để cho ông biết rất khó khăn, song cũng thể hạ thấp mặt mo xuống là do mình chán nản. Trước đây tên nhóc Huyền kia thỉnh thoảng còn leo tường sang bên nhà Nam Cung, tiện đường hay chạy tới nhìn ông. Song từ lúc nó nhà trẻ ở cung Trường Nhạc kia, ràng vẫn chưa tới lần nào cả! Hừ!

      Tiêu Tử Y cũng chút hoang mang, dù gì nàng cũng biết cầu như vậy nhất định bị người ta cự tuyệt ngay. Nàng cứ chầm chậm dạo vòng nhìn các đồ vật bày quanh, cho dù nàng gì cũng biết những đồ vật đặt ở đầy là vật quý hiếm. Còn để ở đây…trong những đồ vật quý hiếm đó, ngay tại vị trí bắt mắt nhất đó là chiếc mũ bảo hiểm.

      chính xác là vết đao chém còn vệt máu mũ bảo hiểm của binh sĩ. mũ giáp có chùm tua đỏ biến thành màu sậm, cái mũ bảo hiểm này niên đại cũng rất lâu rồi. Tiêu Tử Y sững sờ nhìn cái mũ bảo hiểm chằm chằm rời.

      Độc Dương cũng nỡ cứ vậy mà đuổi nàng , ngày thường ông cũng chẳng có người nào để chuyện, ông cũng muốn nghe chút nha đầu kia khuyên ông kiểu gì để ông giao Huyền Nhi cho nàng.

      “Nha đầu, ngươi vốn ở đây chẳng lời nào cũng vô ích thôi, trong nội cung Trường Nhạc kia của ngươi có rất nhiều bé trai bé rồi, vậy Huyền Nhi nhà ta có thể được chăm sóc tốt lắm hay sao? Ở Độc Phiệt, nó chí ít còn có mười phu tử và trưởng bối chăm sóc, nhất định trưởng thành là phiệt chủ hoàn mỹ nhất, ngươi cũng cần thay ta dạy dỗ mất công mất sức tên nhóc này rồi”

      Tiêu Tử Y mãi mới bình tĩnh trở lại, nghe xong những lời Độc Dương …, lại có chút cảm giác thất bại nào cả, tò mò hỏi lại, “Ông nội Độc à, chả nhẽ ông cũng lớn lên như vậy sao?”

    5. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,078
      Chương 250: ngoài ý muốn đạt thành

      Đọc Dương gật gật đầu đắc đưa điếu thuốc xuống gạt tàn dập đầu xuống, rồi tiếp tục rít thuốc tiếp. “Đõ là dĩ nhiên. Tương lai phiệt chủ của Độc Phiệt chúng ta, sáu tuổi phải tiếp nhận giáo dục phiệt chủ. Học đến mười ba tuổi được đưa tới quan doanh biên cương huấn luyện cho tới khi nào giành được công, mọi người kính phục có thể tiếp nhận vị trí là chủ. Ha ha, đây cũng là những người còn lại của nhà Độc phiệt khác. Ở quân doanh liên quan đến chuyện sống chết, dĩ nhiên khác hẳn những tên nhóc an nhàn sung sướng ở kinh thành rồi”
      Tiêu Tử Y hiểu gật đầu, nàng ở đây rồi, trách được Độc Diệp có khí chất quý tộc như thế, nhưng tính tình thế này lại hoàn toàn có ở đại tướng quân Độc hay là vị lão chủ Độc phiệt trước mặt đây.
      “Tiếc là đứa con lớn của ta chết sớm, lão phu cũng chẳng giúp được gì, hầu hết đều do Rực Nhi mình gánh vác cả. Chúng ta bao đời thay đổi Độc Phiệt đều tới đấy, vì thế nha đầu ngươi vẫn nên hết hy vọng
      Độc Dương vừa vừa phả ra làn khói mù mịt, tuy lời nghiêm khắc lắm, nhưng Tiêu Tử Y lại nghe ra là có bất kỳ thay đổi nào.
      “Như vậy là khổ rồi phải ? Ít ra cũng nên đợ đến lúc Độc Huyền đến tuổi mới bắt đầu chứ? giờ nó có thể tiếp nhận được sao?” Tiêu Tử Y thở dài, tưởng tượng thấy Độc Huyền đứa bé kia bị đám ông lão vây quanh ép học, đáy lòng nàng bỗng có cảm giác đồng cảm với tình cảnh như thế.
      “Đúng là bất ngờ, hơi sớm nửa năm với muộn nửa năm có gì khác chứ” Độc Dương đột nhiên có chút phiền chán, lạnh nhạt. phải là vì đứa lông vàng chưa lớn sao? Ông cũng từng nghe nha đầu kia rất thích những đứa bé, nhưng trong nội cung của nàng nhiều vậy rồi, thiếu mình Huyền Nhi được sao?
      Tiêu Tử Y im lặng. Đối với ông lão cư trong tiểu lâu nhiều năm như thế, nửa năm đương nhiên chỉ là khác về con số thôi. Nhưng đối với đứa trẻ mới có năm tuổi nửa năm tương đương với tính mạng của nó lắm nha! Thực tế vẫn còn phải học nữa cơ mà. được, nàng phải tranh thủ được nửa năm này cho Độc Huyền, hơn nữa đây là trách nhiệm của nàng, nếu nàng để cho nó đến ở nhà trẻ trong cung Trường Nhạc, sợ rằng nó cũng chỉ còn thới gian là nửa năm vui chơi bên ngoài nữa mà thôi.
      Nhưng lấy gì để xoay chuyển tình thế đây? Dùng đầu óc của mẫu phi nàng đoán chừng là được rồi. Nhà họ Thẩm phải bất hoà với nhà Độc sao? Tiêu Tử Y lúc tự hỏi, vô ý thức mà dừng mắt chiếc mũ giáp, “Cái mũ bảo hiểm này…có phải là chiếc ông nội Độc năm đó dùng ạ?” Tiêu Tử Y bất giác đem nghi vấn trong lòng hỏi ra khỏi miệng. Cũng tốt thôi, trước tiên lảng sang chuyện khac cho giảm bớt hào khí .
      Độc Dương ngây người lúc, cũng biết là ít người đến chỗ ông hay là chẳng có ai hỏi qua về vấn đề này, “Sao hỏi vậy? Đây chẳng phải là lắm rồi sao?”
      Tiêu Tử Y lắc đầu, nghi hoặc khó hiểu cất tiếng giòn dã , “Bởi vì vãn bối để ý thấy ở đây nhiễm hạt bụi nào, mà hoa viên bên ngoài của ngài đều có thể thấy là được tu bổ rất kỹ, đoán chắc rằng ông nội Độc là người rất để ý đến khung cảnh xung quanh” Thế mà dưới lầu đầy tro bụi, có thể là vì nguyên nhân Độc Dương hầu như xuống lầu. Nhưng Tiêu Tử Y cũng dám chạm đến rủi ro của Độc Dương, cứ lấp liếm .
      “Hả? tiếp ” Độc Dương có nhiều hứng thú thả chiếc tẩu xuống bàn.
      Tiêu Tử Y càng càng thấy tự tin, cất giọng cười rất tươi , “ tất cả là do ông nội Độc là người rất cẩn thận ạ, trong phòng bày rất nhiều đồ quý sao lại bày chiếc mũ bảo hiểm đen sì, nhất là giữa các đồ quý báu kia, chẳng phải là gây chú ý với người ngoài hay sao ạ. Đây cũng là nguyên nhân vì sao bãn bối lại để ý đến chiếc mũ bảo hiểm này đấy ạ” Tiêu Tử Y đến đây cố tình dừng lại, sau đó cất giọng khe khẽ nhìn về phía Độc Dương bảo, “Hơn nữa ông nội Độc dũng mãnh phi thường như thế, sao lại để mũ mình có nhiều vết đao chém vậy chứ?”
      Độc Dương lập tức ngừng cười, khuôn mặt đen xuống, hai mắt vằn lên tia giết chóc.
      Lời Tiêu Tử Y vừa ra đột nhiên thấy hối hận. nàng bỗng chốc quên mất caá vị Đọc Dương này là bị thường chiến trường. Nàng lấy lòng ông ấy như thế chẳng phải là trái ý ông ấy sao? Phù, lại, cái ông lão này chẳng giống như là bị thương gì cả, cứ ngồi kia nhàn nhã thong dong quá.
      Hay là….nàng lớn mật suy đoán, ông ấy vốn chẳng có bị thương tý nào?
      Tiêu Tử Y sốt ruột mà nuốt nước bọt, nàng vốn biết có nên xin lỗi hay . Nàng sợ ra lời xin lỗi lại sai, hơn nữa có khi còn như thêm dầu vào lửa nữa. Aizzz, là hoạ từ miệng ra mà!
      khí trong thư phòng bỗng chốc bỗng nóng lên tới cực điểm, Độc Dương thở dài, phá vỡ yên lặng chết người, “Cái mxu này là của Diễm Nhi đó”
      Diễm à? Là ai vậy hở? Tiêu Tử Y hầu như chẳng kịp phản ứng. A, có lẽ là Độc Dương đề cập tới đứa con mất sơm của ông ấy chăng? Nguy rồi, nàng đây nhất định sai rồi.
      Tiêu Tử Y còn chưa nghĩ ra cái gì để đỡ vào chỗ đó, chợt nghe tiếng Độc Dương tiếp tục vượt ra ngoài cả dự kiến của nàng, “Nha đầu, ngươi trở về . Chuyện Huyền Nhi lão phu với Rực Nhi, từ mai trở lại để cho nó được chơi trong cung của ngươi nửa năm. Đây là nhượng bộ thấp nhất rồi đó” Hai mắt Độc Dương bắn ra tia phiền muộn mà thần sắc bỗng trở lại bình thường.
      Gì cơ? Nàng tìm đống lý do mà vẫn chưa kịp đây này? Điều này đạt được mục đích rồi ư? Nàng đây có phải được tấc lại lên được tác nhỉ? Nhưng mà nàng lại xác định được cách giáo dục ở nhà trẻ của nàng có ảnh hưởng gì đến Độc Huyền sau này ? Vì thế Tiêu Tử Y nghĩ ngợi, chân vẫn chưa bước ra ngoài.
      Đôi mắt như chim ưng của Độc Dương lại giống như bình thường bắn ra tia sáng lợi hại quét ngang nàng phát, dùng giọng lạnh băng trầm trầm , “Lời lão phu quyết, nhưng nếu người với người thứ ba về mũ bảo hiểm của Diễm Nhi ….cũng đừng trách lão phu khách khí”
      Tiêu Tử Y thấy khí rất khác, vội cúi đầu thi lễ bảo, “Ông nội độc à, Tử Y biết mình sai ở chỗ nào đắc tội đến ngài, rất xin lỗi. Cảm ơn ngài để cho Huyền Nhi được đến chơi ở cung của cháu. Xin ngài bảo trọng sức khoẻ ạ” Nàng xong những lời này quả quyết ra ngoài cũng ngoái đầu lại.
      Độc Dương mặt lạnh nghe thấy tiếng chân Tiêu Tử Y xuống lầu, sau đó gần như nghe thấy tiếng “két” cái tiếng cửa đóng lại. Trong phòng lại khôi phục khí chết lặng, nhưng mặt Độc Dương có nửa dấu hiệu buông tha.
      “Chậc chậc, ngờ ngươi lại đem lai lịch mũ bảo hiểm này ra ha” giọng già nua khàn khàn từ trong thư phòng vang lên, người mặc áo bào màu vàng đỏ cầm phất trần chậm rãi từ sau giá sách bước ra.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :