Trọng Sinh Danh Môn Giai Nhân (update c205)

Thảo luận trong 'Truyện đã ngừng đăng'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. tuyết thiên băng

      tuyết thiên băng Well-Known Member

      Bài viết:
      272
      Được thích:
      300
      nga là thiên kim tiểu thư nào thế nhỉ???.....ohh ta nhớ....
      hjhj chương này có thịt nguội ăn lót dạ buổi tối a......đọc xong tinh thần sảng khoái xách mông ngủ a........tks nàg nhìu><
      12789Xuxu thích bài này.

    2. cuncon

      cuncon Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,786
      Được thích:
      2,154
      hehe mình nhớ oy là Hạ Vũ
      12789 thích bài này.

    3. 12789

      12789 Well-Known Member

      Bài viết:
      70
      Được thích:
      829
      ☆, Chương 83: Gây .
      “Bob, chờ ở đây lát, việc cỏn con ấy để em làm là được rồi, vất vả cả đoạn đường rồi.” Ả váy đỏ kéo tay người đàn ông vào đại sảnh, làm như rất quan tâm đề nghị.

      Người đàn ông cũng mệt mỏi, tất nhiên đồng ý với đề nghị của ả ta, gật đầu, “Vậy phiền cưng của .” Rồi chọn ghế sofa ngồi thụp xuống, ả dấu vết nhíu mày, giấu niềm chán ghét muốn né xa trong đáy mắt...

      “Phanh!”

      Mái tóc xoăn dài màu nâu đỏ ôm khuôn mặt son phấn đậm đà, bóng mắt tím, son môi đỏ, hai viên kim cương cực to đính hai bên tai, như muốn khiến người đối diện mở nổi mắt.

      Hàng mi vừa dày vừa cong, nhìn qua là biết là mi giả. Ả ước chừng hai ba, hai tư tuổi, mắt tam giác lạnh lẽo, kiêu ngạo trừng trừng trước quầy lễ tân.

      Váy đỏ hở hang mặc như mặc, giầy cao gót tám chín phân cùng màu, vòng tay quý đeo đầy tay. cần nghi ngờ, hàng hiệu phủ ả từ tóc đến chân.

      Ả khinh khỉnh phe phẩy bàn tay, giày cao gót nện từng tiếng chói tai, cơn tức tích tụ toàn thân phun xa xả qua khuôn miệng nồng nặc son môi, “Chả hiểu sao mấy người làm ăn nổi? biết câu ‘khách hàng là thượng đế’ sao? Khách hàng từ nơi xa tới đây nghỉ dưỡng mà có nổi căn biệt thự để ở! Thế này mà gọi là kinh doanh sao?”

      Michael chịu đựng việc bị ả vò nhăn vạt áo, lòng chán ghét đến cực điểm, nhưng vẫn nhẫn nại giải thích: “Xin Hạ đừng nghi ngờ chế độ phục vụ của khách sạn chúng tôi, chế độ phục vụ của chúng tôi tuyệt đối là số đất nước này, đây là đánh giá của mọi khách hàng, thể xấu khách sạn của chúng tôi. Nếu Hạ có góp ý, chúng tôi luôn sẵn lòng lắng nghe và có điều chỉnh phù hợp.”

      vậy được, tôi muốn ở tại biệt thự đó, phản đối chứ?” Biệt thự trong lời ả ta chính là nơi Tô Phi và Jester ở, ngay từ ánh mắt đầu tiên, ả nhìn trúng biệt thự đó, muốn vào nghỉ bằng bất cứ giá nào.

      Michael liếc lễ tân cái, rồi : “ dám dối, căn biệt thự đó tại có người ở, đây là lỗi của nhân viên của chúng tôi, căn biệt thự này có sẵn. Thực ra các biệt thự khác cũng rất tốt, Hạ nhất định có thể tìm được biệt thự khác hợp ý hơn...”

      Nhân viên lễ tân bị lườm chỉ biết xấu hổ cúi đầu, dám phản bác.

      Trực giác , ả trước mắt này rất nóng nảy, tốt nhất là tranh cãi với ả ta, chuyện tệ hơn nhiều.

      Số lượng biệt thự của khách sạn nhiều, chỉ khoảng mấy chục căn, những căn biệt thự có khách ở còn trong sổ quảng cáo, tất cả là tại ả kia cứng rắn muốn xem. Giở giở lật lật suýt nát còn chưa tính, ả còn nghe giải thích, muốn ở tại căn biệt thự có người ở, thế còn đổ lỗi lên lễ tân? Đúng là ả đàn bà vô cớ sinh ! Lễ tân lặng lẽ tặng cái nhìn siêu cấp khinh bỉ coi thường cho ả váy đỏ.

      “Được rồi, được rồi, cần nhiều lời.” Ả họ Hạ nhàm chán vẫy vẫy tay, lên tiếng cắt ngang đề nghị của Michael, mặt mang theo ương ngạnh, “ bớt mấy lời vô bổ đó , tôi chọn trúng biệt thự kia rồi. Chi bằng bớt thời gian lảm nhảm ở đây khuyên mấy người kia chuyển biệt thự nhanh còn hơn.”

      Michael khó xử: “ Hạ, chúng tôi dám lừa , biệt thự đó có người ở. Khách sạn quy định ràng, bao giờ được đuổi khách hàng, đây là tôn chỉ của chúng tôi, xin Hạ đừng làm chúng tôi khó xử.”

      “Tôi làm khó xử? có lầm ? Tôi bàn bạc với đó! Mắt có mù ? Kinh doanh là thế này sao? ít quy tắc cũng hiểu...” Nụ cười nhạo khoa trương rộ bên môi khiến khuôn mặt son phấn của ả nhìn có vài phần buồn cười, đám đông xung quanh hẹn mà đều nhịn cười, ai muốn bị mắng chửi nơi công cộng.

      Michael trầm mặc, bực mình càng lúc càng dâng lên, nhường nhịn lúc đầu là bởi xem ả này ở vị trí khách hàng, nhưng tại Michael xác định ả này phải khách du lịch mà đến tìm người cãi cọ, gây gổ.

      Hạ là khách hàng, chúng tôi chắc chắn phục vụ với đãi ngộ tốt nhất, nhưng nếu muốn chúng tôi tổn hại đến đãi ngộ của các khách hàng khác, chúng tôi nhất quyết làm.” Michael cúi đầu suy nghĩ lát, bước nhanh đến bên quầy lễ tân, sai lễ tân đưa ra sổ quảng cáo các căn biệt thự chưa có người ở, đưa tới trước mặt ả, “ Hạ, chế độ đãi ngộ của theo chế độ khách VIP, xem được ?”

      hai lời, hất tay Michael, sổ quảng cáo theo đà tung lên, tán loạn sàn nhà.

      Gót giày như muốn xuyên thủng mặt sàn cẩm thạch, mắt hếch cao, nhìn đến mặt mọi người chuyển màu xanh mét, hét lên: “Đây là cách phục vụ của các người sao? Tôi là tôi trả nổi tiền sao, các người mau bảo khách trong căn biệt thự kia chuyển ra, chúng muốn bao nhiêu tiền bồi thường đều được, tôi có rất nhiều tiền, chút tiền ấy coi là gì!”

      Michael cố nhịn cơn tức, ôn hòa: “Rất xin lỗi, tôi cho rằng đây là vấn đề liên quan đến tiền, Hạ có rải tiền ra câu trả lời của chúng tôi vẫn như vậy, chúng tôi tuyệt đối làm ảnh hưởng tới các khách hàng khác. Hơn nữa –” Michael chuyển tông, “Các biệt thự chỉ chấp nhận khách hàng VIP. Hạ phải khách VIP. Theo đúng quy định, có quyền gì cầu vị khách VIP kia nhường nơi ở.”

      “Quá đơn giản, tại tôi mở thẻ VIP phải là được rồi sao. Đừng lấy cớ, biệt thự kia là của tôi, đừng chọc giận tôi nữa, hừ!”

      Michael cực kỳ xem thường, nhưng nụ cười vẫn miễn cưỡng treo mặt, “Theo quy định, muốn trở thành khách hàng VIP của khách sạn chúng tôi dễ dàng như vậy. Thứ nhất, có chứng nhận tài sản và địa vị. Thứ hai, nghỉ tại khách sạn chúng tôi hơn mười lần, hóa đơn mỗi lần phải hơn 100.000 USD. Thứ ba, phí thủ tục làm thẻ lần đầu cần mấy chục vạn USD. Hạ, đây là lần đầu tiên đến với khách sạn chúng tôi, vậy nên cầu nộp tiền thủ tục đăng ký.”

      Khách VIP cũng có cấp bậc, thẻ vàng là khách cao quý nhất, thẻ bạc là khách quý trung bình, thẻ đen là khách quý phổ thông. Michael vừa nhắc đến mức độ thấp nhất, thẻ hội viên VIP phổ thông hay thẻ đen.

      Tiêu chuẩn thẻ bạc khắt khe hơn so với thẻ đen, cầu người giữ thẻ bạc phải có địa vị và quyền lực đủ đế kiềm giữ người giữ thẻ đen.

      Thẻ vàng là khách có thân phận tôn quý mà người thường khó có thể tưởng tượng ra, mở ra bên ngoài.

      Người dùng thẻ vàng cần trải qua quá trình kiểm tra , chỉ cần người có thân phận theo tiêu chuẩn thẻ vàng tới, cho dù là lần đầu tiên, cũng có thể mở thẻ vàng ngay lập tức. Dù khách hàng đủ tiêu chuẩn thẻ vàng cầu, nhân viên khách sạn cũng nghĩ cách mở thẻ dâng tới.

      Michael nhìn trái nhìn phải đều cảm thấy ả này có tư cách mở thẻ đen hay thẻ bạc. Với người quen thuộc xã hội thượng lưu quý tộc như Michael, kể cả vị tôn quý nhất kia Michael cũng mới gặp lâu, ả này sao cao quý bằng vị kia. Huống hồ là phẩm vị này, chưa từng nghe qua.

      –” Ả chỉ ngón tay vào Michael, tức giận đến cả người phát run.

      “Hạ Vũ cưng, chưa xong sao? chờ hết nổi rồi...”

      Hạ Vũ muốn làm thay, tất nhiên Bob mừng rỡ, thoải mái ngồi chờ, nhưng dính mông sofa ở sảnh khách sạn lâu như vậy vẫn thấy Hạ Vũ ra, Bob kiên nhẫn vào quầy lễ tân nhìn qua.

      Nghe thấy tiếng Bob, Hạ Vũ thu cơn tức, thay bằng bộ mặt lành như nước, xoay người vứt cho Michael cái nhìn “mày chết chắc rồi”, đắc ý chạy tới quấn chặt cánh tay Bob, cười duyên : “Bob, em xin lỗi, em gặp chút trở ngại.” đến hai chữ trở ngại, Hạ Vũ dỗi dằn chu mỏ, ánh mắt như có như liếc về phía Michael.

      Người đàn ông được Hạ Vũ ôm tay tuổi chừng bốn mươi, năm mươi, bụng bia, thân hình mập mạp. Bob giàu nổi tiếng trong xã hội thượng lưu, nhưng thanh danh tốt. Bởi phần lớn các vụ kinh doanh của Bob đều sạch , các hoạt động cho vay nặng lãi, buôn lậu, phạm pháp đều có phần của Bob.

      Ngoài ra, Bob còn đặc biệt háo sắc. Bob sở hữu rất nhiều đàn bà, đối xử cũng rất hào phóng. Nhưng sau khi chơi chán rồi, Bob quan đến sống chết của người kia. Dù vậy, vẫn có rất nhiều đàn bà vì tiền mà như thiêu thân lao vào, Hạ Vũ là trong số đó.

      Hạ Vũ ở bên Bob ba năm, có vô số ưu đãi, Hạ Vũ là người phụ nữ ở bên Bob lâu nhất. Chỉ số quyến rũ của Hạ Vũ bằng lòng tham của ả. Đối với Bob mà , người phụ nữ như vậy rất dễ khống chế. Chính vì nguyên nhân này, Hạ Vũ mới được ở bên Bob lâu đến thế.

      “Sao thế cưng, ai bắt nạt cưng cứ với .” Bob ôm chầm Hạ Vũ, dê xồm cái mông đầy đặn của ả.

      Hạ Vũ hơi đẩy ra, thuận theo giậm chân cái, “Ghét, người ta còn bực mình đó.”

      Bob tiếc nuối thu tay, nhịn khô nóng xuống, hỏi, “À? Cưng giận ai? với nào, ra mặt thay cưng.”

      “Là bọn họ.” Ngón tay Hạ Vũ lướt qua Michael cùng mấy nhân viên phía sau, ánh mắt dữ tợn, miệng tiếp tục dỗi, “Bob, vất vả lắm em mới tìm được biệt thự vừa ý, bọn họ nhất định cho em vào, xem, có phải bọn họ hiếp đáp em ?”

      “Cưng yên tâm, nhất định thỏa mãn cưng.” Bob dỗ Hạ Vũ, bụng bia chỉa về trước mặt Michael, híp đôi mắt to bằng đậu xanh, vãi ra túi gì đó, “Chừng này tiền đủ chưa, chú đừng giả bộ trước mặt em, thức thời chút, dọn chỗ kia ngay, đừng chọc cưng của mất hứng.”

      Chap này là chap đặc biệt, bởi xuất của nhân vật chính nào.
      Hôm nay vào cungquanghang khó quá. 12789 mất gần tiếng mới vào nổi. đăng nhập mở được mà đăng nhập rồi chịu, mãi mới xong.
      12789: Hạ Vũ, bạn rơi vào cảnh quên lãng như Munch rồi kìa? Có mỗi @cuncon nhớ bạn là ai!
      Hạ Vũ: klq.
      myuyen, Huỳnh Thượng Hỷ, lyly9 others thích bài này.

    4. 12789

      12789 Well-Known Member

      Bài viết:
      70
      Được thích:
      829
      ☆, Chương 83: Gây .
      “Bob, chờ ở đây lát, việc cỏn con ấy để em làm là được rồi, vất vả cả đoạn đường rồi.” Ả váy đỏ kéo tay người đàn ông vào đại sảnh, làm như rất quan tâm đề nghị.

      Người đàn ông cũng mệt mỏi, tất nhiên đồng ý với đề nghị của ả ta, gật đầu, “Vậy phiền cưng của .” Rồi chọn ghế sofa ngồi thụp xuống, ả dấu vết nhíu mày, giấu niềm chán ghét muốn né xa trong đáy mắt...

      “Phanh!”

      Mái tóc xoăn dài màu nâu đỏ ôm khuôn mặt son phấn đậm đà, bóng mắt tím, son môi đỏ, hai viên kim cương cực to đính hai bên tai, như muốn khiến người đối diện mở nổi mắt.

      Hàng mi vừa dày vừa cong, nhìn qua là biết là mi giả. Ả ước chừng hai ba, hai tư tuổi, mắt tam giác lạnh lẽo, kiêu ngạo trừng trừng trước quầy lễ tân.

      Váy đỏ hở hang mặc như mặc, giầy cao gót tám chín phân cùng màu, vòng tay quý đeo đầy tay. cần nghi ngờ, hàng hiệu phủ ả từ tóc đến chân.

      Ả khinh khỉnh phe phẩy bàn tay, giày cao gót nện từng tiếng chói tai, cơn tức tích tụ toàn thân phun xa xả qua khuôn miệng nồng nặc son môi, “Chả hiểu sao mấy người làm ăn nổi? biết câu ‘khách hàng là thượng đế’ sao? Khách hàng từ nơi xa tới đây nghỉ dưỡng mà có nổi căn biệt thự để ở! Thế này mà gọi là kinh doanh sao?”

      Michael chịu đựng việc bị ả vò nhăn vạt áo, lòng chán ghét đến cực điểm, nhưng vẫn nhẫn nại giải thích: “Xin Hạ đừng nghi ngờ chế độ phục vụ của khách sạn chúng tôi, chế độ phục vụ của chúng tôi tuyệt đối là số đất nước này, đây là đánh giá của mọi khách hàng, thể xấu khách sạn của chúng tôi. Nếu Hạ có góp ý, chúng tôi luôn sẵn lòng lắng nghe và có điều chỉnh phù hợp.”

      vậy được, tôi muốn ở tại biệt thự đó, phản đối chứ?” Biệt thự trong lời ả ta chính là nơi Tô Phi và Jester ở, ngay từ ánh mắt đầu tiên, ả nhìn trúng biệt thự đó, muốn vào nghỉ bằng bất cứ giá nào.

      Michael liếc lễ tân cái, rồi : “ dám dối, căn biệt thự đó tại có người ở, đây là lỗi của nhân viên của chúng tôi, căn biệt thự này có sẵn. Thực ra các biệt thự khác cũng rất tốt, Hạ nhất định có thể tìm được biệt thự khác hợp ý hơn...”

      Nhân viên lễ tân bị lườm chỉ biết xấu hổ cúi đầu, dám phản bác.

      Trực giác , ả trước mắt này rất nóng nảy, tốt nhất là tranh cãi với ả ta, chuyện tệ hơn nhiều.

      Số lượng biệt thự của khách sạn nhiều, chỉ khoảng mấy chục căn, những căn biệt thự có khách ở còn trong sổ quảng cáo, tất cả là tại ả kia cứng rắn muốn xem. Giở giở lật lật suýt nát còn chưa tính, ả còn nghe giải thích, muốn ở tại căn biệt thự có người ở, thế còn đổ lỗi lên lễ tân? Đúng là ả đàn bà vô cớ sinh ! Lễ tân lặng lẽ tặng cái nhìn siêu cấp khinh bỉ coi thường cho ả váy đỏ.

      “Được rồi, được rồi, cần nhiều lời.” Ả họ Hạ nhàm chán vẫy vẫy tay, lên tiếng cắt ngang đề nghị của Michael, mặt mang theo ương ngạnh, “ bớt mấy lời vô bổ đó , tôi chọn trúng biệt thự kia rồi. Chi bằng bớt thời gian lảm nhảm ở đây khuyên mấy người kia chuyển biệt thự nhanh còn hơn.”

      Michael khó xử: “ Hạ, chúng tôi dám lừa , biệt thự đó có người ở. Khách sạn quy định ràng, bao giờ được đuổi khách hàng, đây là tôn chỉ của chúng tôi, xin Hạ đừng làm chúng tôi khó xử.”

      “Tôi làm khó xử? có lầm ? Tôi bàn bạc với đó! Mắt có mù ? Kinh doanh là thế này sao? ít quy tắc cũng hiểu...” Nụ cười nhạo khoa trương rộ bên môi khiến khuôn mặt son phấn của ả nhìn có vài phần buồn cười, đám đông xung quanh hẹn mà đều nhịn cười, ai muốn bị mắng chửi nơi công cộng.

      Michael trầm mặc, bực mình càng lúc càng dâng lên, nhường nhịn lúc đầu là bởi xem ả này ở vị trí khách hàng, nhưng tại Michael xác định ả này phải khách du lịch mà đến tìm người cãi cọ, gây gổ.

      Hạ là khách hàng, chúng tôi chắc chắn phục vụ với đãi ngộ tốt nhất, nhưng nếu muốn chúng tôi tổn hại đến đãi ngộ của các khách hàng khác, chúng tôi nhất quyết làm.” Michael cúi đầu suy nghĩ lát, bước nhanh đến bên quầy lễ tân, sai lễ tân đưa ra sổ quảng cáo các căn biệt thự chưa có người ở, đưa tới trước mặt ả, “ Hạ, chế độ đãi ngộ của theo chế độ khách VIP, xem được ?”

      hai lời, hất tay Michael, sổ quảng cáo theo đà tung lên, tán loạn sàn nhà.

      Gót giày như muốn xuyên thủng mặt sàn cẩm thạch, mắt hếch cao, nhìn đến mặt mọi người chuyển màu xanh mét, hét lên: “Đây là cách phục vụ của các người sao? Tôi là tôi trả nổi tiền sao, các người mau bảo khách trong căn biệt thự kia chuyển ra, chúng muốn bao nhiêu tiền bồi thường đều được, tôi có rất nhiều tiền, chút tiền ấy coi là gì!”

      Michael cố nhịn cơn tức, ôn hòa: “Rất xin lỗi, tôi cho rằng đây là vấn đề liên quan đến tiền, Hạ có rải tiền ra câu trả lời của chúng tôi vẫn như vậy, chúng tôi tuyệt đối làm ảnh hưởng tới các khách hàng khác. Hơn nữa –” Michael chuyển tông, “Các biệt thự chỉ chấp nhận khách hàng VIP. Hạ phải khách VIP. Theo đúng quy định, có quyền gì cầu vị khách VIP kia nhường nơi ở.”

      “Quá đơn giản, tại tôi mở thẻ VIP phải là được rồi sao. Đừng lấy cớ, biệt thự kia là của tôi, đừng chọc giận tôi nữa, hừ!”

      Michael cực kỳ xem thường, nhưng nụ cười vẫn miễn cưỡng treo mặt, “Theo quy định, muốn trở thành khách hàng VIP của khách sạn chúng tôi dễ dàng như vậy. Thứ nhất, có chứng nhận tài sản và địa vị. Thứ hai, nghỉ tại khách sạn chúng tôi hơn mười lần, hóa đơn mỗi lần phải hơn 100.000 USD. Thứ ba, phí thủ tục làm thẻ lần đầu cần mấy chục vạn USD. Hạ, đây là lần đầu tiên đến với khách sạn chúng tôi, vậy nên cầu nộp tiền thủ tục đăng ký.”

      Khách VIP cũng có cấp bậc, thẻ vàng là khách cao quý nhất, thẻ bạc là khách quý trung bình, thẻ đen là khách quý phổ thông. Michael vừa nhắc đến mức độ thấp nhất, thẻ hội viên VIP phổ thông hay thẻ đen.

      Tiêu chuẩn thẻ bạc khắt khe hơn so với thẻ đen, cầu người giữ thẻ bạc phải có địa vị và quyền lực đủ đế kiềm giữ người giữ thẻ đen.

      Thẻ vàng là khách có thân phận tôn quý mà người thường khó có thể tưởng tượng ra, mở ra bên ngoài.

      Người dùng thẻ vàng cần trải qua quá trình kiểm tra , chỉ cần người có thân phận theo tiêu chuẩn thẻ vàng tới, cho dù là lần đầu tiên, cũng có thể mở thẻ vàng ngay lập tức. Dù khách hàng đủ tiêu chuẩn thẻ vàng cầu, nhân viên khách sạn cũng nghĩ cách mở thẻ dâng tới.

      Michael nhìn trái nhìn phải đều cảm thấy ả này có tư cách mở thẻ đen hay thẻ bạc. Với người quen thuộc xã hội thượng lưu quý tộc như Michael, kể cả vị tôn quý nhất kia Michael cũng mới gặp lâu, ả này sao cao quý bằng vị kia. Huống hồ là phẩm vị này, chưa từng nghe qua.

      –” Ả chỉ ngón tay vào Michael, tức giận đến cả người phát run.

      “Hạ Vũ cưng, chưa xong sao? chờ hết nổi rồi...”

      Hạ Vũ muốn làm thay, tất nhiên Bob mừng rỡ, thoải mái ngồi chờ, nhưng dính mông sofa ở sảnh khách sạn lâu như vậy vẫn thấy Hạ Vũ ra, Bob kiên nhẫn vào quầy lễ tân nhìn qua.

      Nghe thấy tiếng Bob, Hạ Vũ thu cơn tức, thay bằng bộ mặt lành như nước, xoay người vứt cho Michael cái nhìn “mày chết chắc rồi”, đắc ý chạy tới quấn chặt cánh tay Bob, cười duyên : “Bob, em xin lỗi, em gặp chút trở ngại.” đến hai chữ trở ngại, Hạ Vũ dỗi dằn chu mỏ, ánh mắt như có như liếc về phía Michael.

      Người đàn ông được Hạ Vũ ôm tay tuổi chừng bốn mươi, năm mươi, bụng bia, thân hình mập mạp. Bob giàu nổi tiếng trong xã hội thượng lưu, nhưng thanh danh tốt. Bởi phần lớn các vụ kinh doanh của Bob đều sạch , các hoạt động cho vay nặng lãi, buôn lậu, phạm pháp đều có phần của Bob.

      Ngoài ra, Bob còn đặc biệt háo sắc. Bob sở hữu rất nhiều đàn bà, đối xử cũng rất hào phóng. Nhưng sau khi chơi chán rồi, Bob quan đến sống chết của người kia. Dù vậy, vẫn có rất nhiều đàn bà vì tiền mà như thiêu thân lao vào, Hạ Vũ là trong số đó.

      Hạ Vũ ở bên Bob ba năm, có vô số ưu đãi, Hạ Vũ là người phụ nữ ở bên Bob lâu nhất. Chỉ số quyến rũ của Hạ Vũ bằng lòng tham của ả. Đối với Bob mà , người phụ nữ như vậy rất dễ khống chế. Chính vì nguyên nhân này, Hạ Vũ mới được ở bên Bob lâu đến thế.

      “Sao thế cưng, ai bắt nạt cưng cứ với .” Bob ôm chầm Hạ Vũ, dê xồm cái mông đầy đặn của ả.

      Hạ Vũ hơi đẩy ra, thuận theo giậm chân cái, “Ghét, người ta còn bực mình đó.”

      Bob tiếc nuối thu tay, nhịn khô nóng xuống, hỏi, “À? Cưng giận ai? với nào, ra mặt thay cưng.”

      “Là bọn họ.” Ngón tay Hạ Vũ lướt qua Michael cùng mấy nhân viên phía sau, ánh mắt dữ tợn, miệng tiếp tục dỗi, “Bob, vất vả lắm em mới tìm được biệt thự vừa ý, bọn họ nhất định cho em vào, xem, có phải bọn họ hiếp đáp em ?”

      “Cưng yên tâm, nhất định thỏa mãn cưng.” Bob dỗ Hạ Vũ, bụng bia chỉa về trước mặt Michael, híp đôi mắt to bằng đậu xanh, vãi ra túi gì đó, “Chừng này tiền đủ chưa, chú đừng giả bộ trước mặt em, thức thời chút, dọn chỗ kia ngay, đừng chọc cưng của mất hứng.”

      Chap này là chap đặc biệt, bởi xuất của nhân vật chính nào.
      Hôm nay vào cungquanghang khó quá. 12789 mất gần tiếng mới vào nổi. đăng nhập mở được mà đăng nhập rồi chịu, mãi mới xong.
      12789: Hạ Vũ, bạn rơi vào cảnh quên lãng như Munch rồi kìa? Có mỗi @cuncon nhớ bạn là ai!
      Hạ Vũ: klq.
      lyly, Anhdva, highfly3 others thích bài này.

    5. Xuxu

      Xuxu Banned

      Bài viết:
      586
      Được thích:
      2,166
      Hạ Vũ tưởng bị xử lý từ lúc rồi ngờ sống dai dữ á
      12789 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :