1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Giao dịch triền miên: Cô vợ nuôi từ bé của tổng giám đốc - Tả Nhi Tiên (Hoàn+eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,162
      Được thích:
      12,952
      Chương 136: Coi chừng tổn hại sức khỏe

      " Tiểu Bạch. . . . . ." Cuối cùng, Mịch Nhi nhàng đứng dậy, từng bước chạy đến bên cạnh .

      Hai cánh tay mở ra, vươn người nhào vào trong lòng .

      Làm sao có thể trách , làm sao có thể tha thứ cho đây, bất luận xảy ra chuyện gì, tình cảm của Tiểu Bạch hề dao động.

      Bọn họ sớm tin tưởng vững chắc lẫn nhau, tranh cãi, mâu thuẫn, trách mắng, tức giận, hiểu lầm, xa cách, cho dù là những thứ tâm tình tiêu cực trong tình , cũng thể ngăn cách bọn họ, từng cãi nhau ầm ĩ từng tức giận, cuối cùng vẫn quay về hòa thuận.

      Mặc dù ra ngoài lưu lạc năm năm, cuối cùng quanh quẩn lại vẫn là trở về bên cạnh , thời gian cũng thể chặt đứt nhớ nhung, làm sao lại vì chuyện sai lầm liền ghi hận trong lòng đây.

      Mịch Nhi vòng chắc eo Liên Tĩnh Bạch, cái ôm này vĩnh viễn là ấm áp nhất, đến suốt cuộc đời đời, cũng thể nào phóng khoáng rồi.

      Liên Tĩnh Bạch lại lần nữa được người tha thứ, điều này khiến cảm thấy vui mừng từ và phấn chấn trong thâm tâm, ôm Mịch Nhi chặt, tuyên thệ bên tai như nỉ non: " xin lỗi, Mịch Nhi, tha thứ cho việc làm buổi sáng của , biết mình sai rồi, làm em tức giận như vậy —— về sau tôn trọng ý kiến của em, làm loạn như vậy nữa. . . . . ."

      " Tiểu Bạch . . . . . ." Mịch Nhi lẳng lặng bị ôm trong ngực, tai bị thanh ngừng kiểm điểm mình, lòng nỡ cũng bị dâng lên toàn bộ.

      Tha thứ cho nhau, nhận lỗi, làm sao có thể thản nhiên trừng phạt , lý do, cũng tự xét lại mình.

      " Tiểu Bạch, —— nhịn như vậy rất cực khổ . . . . . ." nhàng, Mịch Nhi quay đầu hỏi .

      còn nhớ sáng sớm thứ khổng lồ đó kề sát vào chân nhiệt độ nóng đốt người, tràn đầy sức lực bộc phát, cũng nhớ năm năm trước đo số liệu của nó, vật khổng lồ như thế vẫn vì mà ngầm cấm dục, về sau có lẽ chuyện như hôm nay ngừng xảy ra, ý niệm chữa ** bị hung hăng kiềm chế mà đứt, nó nhất định là cực khổ nhất đau khổ nhất. . . . . .

      Liên Tĩnh Bạch cúi đầu nhìn giữa chân mình, đối với vấn đề này của Mịch Nhi, chỉ là cười khổ tiếng, cũng có trả lời trực tiếp.

      càng Mịch Nhi, lại càng nhịn ngừng, càng muốn cùng thân mật chặt chẽ; đúng là chỉ có nhịn xuống, Mịch Nhi mới nguyện ý được , mới bỏ , đây là mệnh đề cách nào được giải quyết hạnh phúc, và Mịch Nhi thể cùng lúc thỏa mãn tâm nguyện, phải có người nhượng bộ khuất phục.

      Giằng co như vậy khiến hai người ngừng tranh cãi mâu thuẫn, cũng muốn lãng phí thời gian này tranh cãi ầm ĩ. Bởi vì rất hiểu, trận này tiến hành đối chọi gay gắt đ ến cuối cùng, chắc chắn là phục tùng cầu của Mịch Nhi, Mịch Nhi ở trước mặt , có biện pháp độc ác kiên trì.

      Mà đưa đến kết quả, chính là càng ngày càng thích Mịch Nhi, càng ngày càng tích lũy ** thể kiềm chế, càng nhẫn nại càng khổ cực.

      Nhưng kiện này cũng cần thiết với Mịch Nhi, cũng muốn vì chiếm được đồng tình, nhẫn nại cấm dục vì giữ vững lòng trong sạch, đây vốn chính là chuyện mình phải làm, nếu vì vậy mà thay đổi ý niệm tiếp nhận , cũng cần lấy chuyện này làm cho khốn đốn.

      " phải , em cũng biết. . . . . ." Mịch Nhi liếc mắt cái nhìn xuyên giấu giếm của , lòng vô cùng áy náy.

      Nếu như lời thừa nhận mình nhịn được khổ cực, muốn dùng cái này khiến đau lòng làm cho phải đền bù, lòng Mịch Nhi tuyệt đối phức tạp giống như bây giờ, nhưng Tiểu Bạch lựa chọn thái độ thản nhiên thành nhất, càng im lặng lên tiếng, lòng càng lo lắng.

      im lặng ép tới mức thở nổi, Mịch Nhi dường như cách nào tưởng tượng rốt cuộc khổ cực dường nào, làm sao đè nén và cấm dục, Tiểu Bạch căn bản cách nào hình dung ra trình độ của nó. . . . . .

      Đọi mắt tím của Mịch Nhi nước mắt trong suốt, đôi mắt ru xuống suy tính trong chốc lát, kéo tay , giọng hỏi: "Nếu như sắp nhịn được, còn có. . . . . . Còn có búp bê bơm khí em đưa cho , có thể dùng nó xoa dịu chút . . . . . ."

      Lông mày kiếm của Liên Tĩnh Bạch đột nhiên nhíu lại, tay tự chủ dùng sức bóp chặt eo Mịch Nhi, giọng điệu của trở nên hung tợn, cách nào khống chế động tác thân thể nhéo : "Dám đề cập đến con búp bê chết tiệt kia câu nữa, liền ** em bắt em tự mình tới hóa giải! xem người em còn nơi nào có thể cất giấu thuốc!"

      Lòng thương Mịch Nhi cam chịu nhẫn nại là chuyện, nhưng nếu như thêm dầu vào lửa cố ý chọc giận , ngại buông tha loại kiên trì này!

      "Được thôi được thôi . . . . . . Em ." Mịch Nhi cười gượng lập tức lắc đầu, dám thử dò xét hành động của . nhượng bộ vì mà cấm dục, nhưng nếu như bị buộc tới cực điểm, Tiểu Bạch cũng thương tiếc chút nào mà chiếm đoạt lấy!

      Trong lòng Mịch Nhi thở dài, hoàn toàn bỏ tiếp tục tự mình luyện chế búp bê.

      vui mừng đề nghị sử dụng búp bê, cũng là suy nghĩ vì . Bởi vì nguyên nhân đó ra miệng được, tuyệt đối cách nào cùng làm được bước kia, Tiểu Bạch có thân thể bình thường **khỏe mạnh nhưng lại thể kiềm nén, như vậy tốt.

      Thân là bác sĩ tự nhiên biết, tiếp tục như vậy lâu dài cách nào giải trừ, cũng tổn hại sức khoẻ . . . . . .

      Nhưng phải làm gì đây, có thể nghĩ tới biện pháp gì cũng làm rồi, tỉ mỉ nghiên cứu chế tạo cho búp bê thổi khí thế phát tiết nhưng lại thích, Tiểu Bạch quả hận búp bê thấu xương, nhắc tới là tràn ngập oán hận, huống chi là để cho sử dụng. . . . . .

      Chẳng lẽ, còn phải làm búp bê mô phỏng mình lần nữa, mới chịu phát tiết với nó?

      Nhưng là đem mình làm thành búp bê thổi khí, đây là ý tưởng biến thái, siêu cấp biến thái!

      Như vậy muốn người khác liền đổi thành ! Tuyệt đối được!

      "Chỉ là, nếu như nhịn quá nhiều hỏng thân, cũng đừng trách em, là nghe lời em, cậy mình mạnh làm loạn!" Mịch Nhi lên ngón tay giơ, tại liền phòng bị trước với hậu quả của Liên Tĩnh Bạch.

      Suy nghĩ chút, lại : "Còn có, biểu hôm nay của là làm cho người ta thất vọng, mất uy tín rồi! Bắt đầu từ hôm nay, em ngủ cùng cái giường, để tránh tăng lên gánh nặng nhẫn nại, cũng vì giúp em với thân thể an toàn!"

      Ai, chuyện cho tới bây giờ, cũng chỉ là bước tính bước, sắp tới hai người cũng nên yên tĩnh chút, tận lực trước tránh khỏi khơi gợi cơ hội bộc phát, khiến giảm bớt hành động tổn hại sức khỏe. Ít nhất, cũng xảy ra chuyện ** mạo hiểm này nữa.

      Có lẽ, ngày nghỉ này chính là cơ hội tốt nhất, có thể quan sát chút sở thích bình thường của , cố gắng tìm ra phương pháp có thể tiếp nhận, thực phần nghĩa vụ làm vợ mình nên gánh !
      Last edited: 8/1/16
      dunggg thích bài này.

    2. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,162
      Được thích:
      12,952
      Chương 137: Quyết định

      "Cái gì? !" Liên Tĩnh Bạch vừa nghe Mịch Nhi quyết định như vậy, lập tức kháng nghị phản đối , " mạo phạm em nữa, chẳng lẽ em tin sao! Hôm nay chỉ là ngoài ý muốn, trước kia chúng ta ngủ chung chưa từng có vấn đề gì, tại sao về sau lại được!"

      Mấy tuần này cùng Mich Nhi ôm nhau ngủ, Liên Tĩnh Bạch cảm thấy hạnh phúc từ trong thâm tâm, giữa và Mịch Nhi còn khoảng cách chia lìa, người ở bên cạnh, được ôm lấp trong ngực, đây là cảm thụ ràng bao nhiêu.

      Mặc dù, ôm cũng có phản ứng tốt, quả lửa nóng thể khống chế mà ngừng ngẩng đầu, thân thể ngừng muốn nhiều hơn, cần tốn rất nhiều tinh lực mới có thể khống chế được lửa dục, khắc chế phải nhẫn nhịn.

      Nhưng loại hành hạ này cũng ngọt ngào, mấy tuần nay có lẽ dưỡng thành thói quen, thân thể ghi nhớ mùi vị người , nếu như chịu để cho ôm, chỉ sợ ngay cả cảm giác buồn ngủ cũng có!

      "Em là vì tốt cho mới phải làm như vậy! Đừng cho là em biết đàn ông kích động, đè nén càng lâu càng lợi hại, chẳng lẽ em còn muốn đợi đến lúc nhịn được bộc phát thú tính nhào tới, nên mới cùng phân giường ngủ!" Mịch Nhi nhíu lông mày, cùng tranh luận : " nếu như vẫn còn lo lắng em rời , vậy tối đa em cũng nhượng bộ chút, cùng ngủ chung phòng nhưng khác giường, như vậy cũng có thể? Dù sao cùng giường với cũng đừng suy nghĩ!"

      "Mịch Nhi! Rốt cuộc em sợ cái gì!" Liên Tĩnh Bạch nắm chặt quả đấm, cam lòng hỏi, "Tại sao em lại phải kháng cự tiếp xúc với như vậy, tại sao em cứ phải trốn tránh cùng thân mật, chẳng lẽ em chút cũng tính toán cùng tiếp tục phát triển, cho đến bây giờ có chuẩn bị tâm lý sao! Em muốn cùng phân giường, chẳng lẽ sau khi chúng ta kết hôn, vẫn muốn như vậy. . . . . ."

      Mịch Nhi nghe chất vấn, sắc mặt chợt tái , có cách nào trả lời những vấn đề này của , cho dù có trả lời, nhưng đáp án kia nhất định để hài lòng. . . . . .

      "Nếu như trong não chỉ có mỗi chuyện thân mật đó, vậy bằng tìm người khác là xong!"

      Mịch Nhi cúi thấp đầu xuống, nặng nề , xoay người muốn ra ngoài: "Dù sao phụ nữ nào cũng có thể, cần gì cứ cố nén vì em! Em có tài đức gì, khiến Liên tổng coi trọng vài phần như vậy! Hừ, về sau em cũng cần ở bên, thích gì tự mà làm, em cần xen vào chuyện của nữa --"

      "Mịch Nhi!" Liên Tĩnh Bạch cảm thấy hoảng hốt, vội vàng tiến lên kéo lấy , "Em biết mà, có ý này! Nếu như phải là em, làm sao có thể thân mật với người khác, làm sao có thể ngừng chịu đựng! chỉ muốn có em, em cần gì xuyên tạc ý nghĩ của , tự mình tức giận lớn đến vậy !"

      "Hừ, ai biết có phải xuyên tạc hay , rốt cuộc là ai tinh trùng lên não, là ai đầy ắp lửa dục, dù sao muốn thừa cơ cướp đoạt phải em!"

      Ánh mắt Mịch Nhi né tránh tầm mắt Liên Tĩnh Bạch, gắng gượng mà ra những lời quyết liệt tàn nhẫn như vậy, lại hoàn toàn dám nhìn thẳng vào mắt .

      sợ hai mắt mình vừa tiếp xúc với , liền nhìn thấu lớp ngụy trang tức giận cùng đoạt lý của .

      Bây giờ cũng chỉ có thể mượn từ tức giận bỏ qua cái đề tài này, để có thể cùng phân giường ngủ, có chút kiên trì, vì thực cự tuyệt mục tiêu xảy ra quan hệ, tiếc xuất ra chút mánh khoé lừa bịp.

      "Được, được, được, lại là sai rồi, Mịch Nhi, em đừng tức giận. . . . . ." Giờ phút này Liên Tĩnh Bạch chỉ lo giúp hạ hỏa, sức quan sát luôn luôn nhạy bén hoàn toàn mất hiệu lực, cho là Mịch Nhi tức giận rồi, lại uy hiếp .

      Cho dù chỉ là ngoài miệng ra câu này, cũng để cho thấy đại loạn.

      Liên Tĩnh Bạch hề chống cự giơ cờ đầu hàng, khuất phục : "Em cái gì chính là cái đó, về sau chúng ta liền phân giường ngủ, tuyệt đối miễn cưỡng em, được chưa nào? Mịch Nhi, em đừng chuyện rời làm sợ, chịu được. . . . . ."

      "Um, vậy cứ như vậy, chỉ cần phải vượt qua Lôi Trì, em ." Mịch Nhi gật đầu cái, nhìn Liên Tĩnh Bạch chưa tỉnh hồn, ngây ngốc bị diễn trò chấn động, điều này làm cho áy náy càng thêm sám hối.

      "A, mải chuyện, em quên mất chuyện!" tiến lên giữ chặt , dùng lấy lòng bù đắp : " Tiểu Bạch, em để cho người ta đưa cháo cùng điểm tâm tới, từ buổi sáng ăn cơm, bây giờ mau lại đây ăn chút gì ! Đều là thức ăn dễ tiêu hóa, cần bồi sung chút năng lượng!"

      "Này -- được rồi." Liên Tĩnh Bạch sửng sốt chút, chậm chạp theo tới bàn ăn.

      Mặc dù biết tại sao Mịch Nhi liền thay đổi tâm tình cùng giọng nhanh như vậy, nhưng nghe thấy bảo đảm rời , nghe quan tâm thân thể , tạm thời ném cái nghi vẫn này sang bên, xoay người cùng ăn cơm.

      "Đến đây, điểm tâm này ăn rất ngon, ăn nhiều chút! Đến buổi chiều phong phú hơn, ăn thế này coi như ăn sáng cùng ăn trưa !"

      Mịch Nhi nâng cằm lên nhìn Liên Tĩnh Bạch dùng cơm, vẫn còn nhìn ăn như hổ đói!

      Mặc dù các động tác của Liên Tĩnh Bạch vẫn còn cao quý ưu nhã lẫn vào cốt tủy, nhưng dù sao cũn gđói bụng cho tới trưa, so với tướng ăn bình thường mà , bây giờ có chút hình tượng.

      Mịch Nhi cười khẽ, quả nhiên là đói nên mới thể ra tính tình , trước đây Tiểu Bạch sinh hoạt rất tốt, mọi người hầu đem ăn, mặc, ở, lại chăm sóc cho cẩn thận, mới nhiều tâm tư như vậy, mang theo mọi mặt nạ tiến lên thương trường!

      Chợt, trong đầu lên ý định.

      "Này này, Tiểu Bạch! Ngày nghỉ của giờ mới bắt đầu, chúng ta còn thời gian rất dài, bằng đặc biệt du lịch lần !"Mịch Nhi hưng phấn đề nghị, " ở khách sạn xa hoa, ăn bữa tiệc cao cấp, cũng ngồi máy bay khoang hạng nhất để tốn số tiền lớn, lại càng muốn quẹt mấy thẻ vàng hoặc ký đơn tiêu phí, lần này chúng ta du lịch theo đoàn , cảm thụ thử chút người thường du lịch thế nào!"

      Đối với thói quen thoải mái xa hoa công tác của Tiểu Bạch mà , loại du lịch này tuyệt đối là rất đơn sơ rất gian khổ, nhưng có lẽ ở trong môi trường này, có thể kích thích trình độ lớn bản tính mới, có thể biết sâu về con người , cách này giải quyết vấn đề sinh hoạt.

      "Em muốn chơi như vậy sao?" Liên Tĩnh Bạch giọng hỏi, đối với ý tưởng tự nhiên bộc phát của như là thói quen, gật đầu đồng ý như thường : " nếu như em thích, dĩ nhiên thành vấn đề! Nhưng cùng đoàn du lịch rất cực khổ, em phải nhẫn nại mới được!"

      "Ha ha, cái thế giới này việc em thể nhẫn nhịn chịu đựng được có nhiều lắm, huống chi chỉ là như vậy!" Mịch Nhi dấy lên nhiệt huyết hừng hực, lập tức hành động , "Chuyện du lịch này cứ quyết định như vậy, em liên lạc với công ty du lịch!"
      Last edited: 8/1/16
      dunggg thích bài này.

    3. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,162
      Được thích:
      12,952
      Chương 138 chung đường

      Đối với Liên Tĩnh Bạch và Mịch Nhi mà , chuyện chỉ cần quyết định rồi, liền muốn mạnh mẽ vang dội thực . Vì vậy, rất nhanh xác định công ty du lịch, Mịch Nhi mua chuyến chơi rất bình thường giá rất ổn định, lịch trình chuyến cũng rất nhanh đàm phán ổn thỏa, bọn họ chuẩn bị đến tỉnh Y, đoàn du lịch thông báo lộ trình tới lui khoảng bảy ngày sáu đêm lợi ích thực tế nhất, chủ yếu là thưởng thức phong cảnh, chính là núi Thiển nổi danh nhất tỉnh Y.

      Hai người làm việc năng suất nhanh, quả chính là giống như tia chớp, sau khi bọn họ quyết định chuyện chơi, ngày thứ hai liền trực tiếp đóng gói, mang theo hành lý đơn giản lên đường.

      Tài xế đưa bọn họ tới địa điểm giao hẹn với công ty du lịch, xe du lịch của công ty du lịch sớm chờ ở đó, hướng dẫn du lịch mặc đồng phục có ký hiệu của công ty du lịch lớn tiếng chạy tới gọi đoàn viên, chỉ đạo mọi người ngồi lên vị trí riêng của từng người, cảnh tượng tưng bừng huyên náo.

      Ngồi xe du lịch chơi, hai người cũng còn chưa bao giờ trải nghiệm qua, nhưng thoạt nhìn rất thú vị. Bọn họ đến đây, đương nhiên thể lùi bước, hi vọng, cả lộ trình đều có thể thuận lợi!

      Hai người liếc nhau cái, mang theo cảm giác mới lạ leo lên đoàn xe du lịch, cùng các hành khách, bắt đầu con đường dài.

      Lúc này vừa may phải du lịch leo núi, đoàn của bọn họ có thành phần các học sinh tri thức cũng là bình thường, điều lạ là, cả xe đều có số thành phần các bác bác trai tuổi lão niên, đây dường như phải chuyện thường xuất chứ?

      Điều này cũng tốt, trước mặt những người này Liên Tĩnh Bạch hề nổi tiếng, căn bản cũng bị nhận ra là tổng giám đốc cấp cao của công ty Triển thị ở thành phố K, vì vậy, cũng cần cố ý che giấu nữa, tháo bỏ lớp ngụy trang cùng Mịch Nhi, thoải mái lộ diện mạo , đường hai người trò chuyện vui vẻ.

      Lần này, các ánh mắt của các bác trai bác trong đoàn du lịch đều tập trung vào bọn họ, cả đoàn chỉ có đôi trẻ tuổi như vậy, nghĩ tới sau khi hai người tháo mắt kính xuống, chàng trai tuấn đẹp trai thế này, xinh đẹp như vậy, đây đối với người trẻ tuổi dĩ nhiên là trai tài sắc!

      "Chàng trai, vị này là người của cậu sao? Ha ha, tình cảm hai vợ chồng ngọt ngào như vậy, có phải muốn hưởng tuần trăng mật ?" bác ngồi kế bên hai người ôn hòa cười, mang tâm trạng tán gẫu hỏi, " núi Thiển hưởng trăng mật nhưng là lựa chọn rất tốt, nơi đó cảnh sắc rất đẹp!"

      Liên Tĩnh Bạch bị bác kia làm cho sững sờ, ra là, và Mịch Nhi chung, bị người bình thường cho rằng là quan hệ vợ chồng . . . . . .

      Liên Tĩnh Bạch đưa tay thân mật ôm sát Mịch Nhi, thiện ý cười với bác : "Dạ, chúng cháu là hưởng tuần trăng mật —— sớm nghe núi Thiển là nơi tốt, lần này chúng cháu cùng nơi đó vui đùa chút!"

      Bác hỏi lần này có phải hưởng tuần trăng mật , tuy nhiên hoàn toàn đoán sai, nhưng những lời này khiến Liên Tĩnh Bạch cảm giác vui mừng, hưởng tuần trăng mật, cũng phải sao, khó được ngày nghỉ cùng Mịch Nhi chơi, cũng coi như là hưởng tuần trăng mật!

      Vậy liền coi là bọn họ trước khi cưới làm thử lần hưởng tuần trăng mật đơn giản, đợi đến sau khi kết hôn, còn có nhiều thời gian có thể du lịch hơn, có thể nhiều địa điểm hơn, chuyến chơi trong nháy mắt cũng là hưởng tuần trăng mật!

      "Này!" Mịch Nhi len lén nhéo Liên Tĩnh Bạch, hung hăng ghé vào lỗ tai nhắc nhở , " đừng lung tung! Ai là hưởng tuần trăng mật, đây ràng chính là ngày nghỉ rảnh rỗi nhàm chán, cùng du lịch ngắn!"

      " phải trăng mật sao?" Liên Tĩnh Bạch nhíu mày, cúi đầu xuống hôn , "Mà làm sao cảm giác, chỉ cần cùng với em, bất cứ lúc nào cũng là năm tháng ngọt ngào đây?"

      "Đáng. . . . . . Đáng ghét!" Mịch Nhi bị tỏ tình trước công chúng làm cho xấu hổ, đập cái, "Đừng nữa lung tung, coi chừng em để ý tới đấy!"

      "Bác biết ngay bác nhìn lầm, các cháu ngọt ngào mãnh liệt, phải vợ chồng mới cưới ai tin nha!" Bác bên nở nụ cười ha ha, bà nhéo nhéo bác trai ngồi bên cạnh , "Nghe được ông già, người ta vợ chồng son chính là mới hết hôn, đây là hưởng tuần trăng mật đấy! Còn cãi tôi, ông chừng nào nhìn người chính xác như tôi, chính là chịu thua!"

      "Đúng, bà nhìn người chính xác, người xấu người tốt cái liền chia ra, cho nên mới phải nhìn đúng tôi để gả!" Bác trai bình chân như vại chậm rãi , "Tôi có gì phải chịu thua, nếu như tôi tự nhậ mình thua, phải gián tiếp chứng minh mắt của bà tốt sao ——"

      "Ông liền già mồm ! Mới vừa rồi ông ràng chính là tâm thuật bất chánh nhìn lầm, tại lại sang chuyện khác! Người ta vợ chồng son tình cảm tốt, ông nhất định cứng rắn kéo trái chiều gió người ta là bao nuôi Tiểu Tam, sai rồi còn dám nhận. . . . . ."

      "Tôi vừa rồi là như vậy à! Tôi là có thể là như vậy, có xác định trước, cái gì có thể có hoặc , tôi cũng vậy chính là tùy tiện thôi. . . . . ."

      Liên Tĩnh Bạch và Mịch Nhi nhìn này vợ chồng già ông tới tôi cãi vả, bọn họ năm sáu chục tuổi, lại ồn ào như người trẻ.

      Loại tranh chấp này cũng phá hư tình cảm, ngược lại giống như liếc mắt đưa tình gia tăng thú vị, cho thấy vợ chồng già tất cả thắm thiết thân mật.

      "Mịch Nhi, chờ chúng ta già rồi, có phải cũng như bọn họ ?" nhàng, Liên Tĩnh Bạch thấp giọng hỏi Mịch Nhi, "Bất luận bao nhiêu thời gian trôi qua, bất luận cãi nhau hay vui cười, chúng ta đều là thân mật chặt chẽ cách nào lung lay?"

      "Chẳng lẽ còn dám hoài nghi? !" Mịch Nhi hất cằm lên, miệng vàng lời ngọc khẳng định , "Chúng ta nhất định ở chung chỗ, cho dù đến già phải lung lay cũng lung lay được, chính là ai cũng thể rời bỏ ai!"

      Liên Tĩnh Bạch cười đến mặt mày cong lại, nghe như đinh chém sắt, nghe được lập kế hoạch giản dị nhất với tương lai, mặc dù là trong dự liệu của cũng kinh ngạc, vẫn cảm thấy vui mừng từ trong thâm tâm.

      cũng giống như Mịch Nhi, có lòng tin kiên định như vậy, chuyện hạnh phúc nhất, nắm tay người , cùng nhau từ từ già.

      " Trương chị Trương, các người lại cãi vả à!" Nghe được vợ chồng già vẫn còn tranh chấp, chú ngồi bên kia hình như quen biết bọn họ, từ từ tới, cất giọng khuyên giải , "Khó được ra ngoài chơi, cũng cần giống như ở nhà! Mọi người đều là muốn giải sầu vui vẻ hơn mới đến du lịch, chị Trương, chị phải là từng tỉnh Y ư, cho chúng tôi chút nơi đó có chuyện gì vui!"

      Bác Trương lúc này mới bỏ qua cho bạn già, bắt đầu mặt mày hớn hở kể về danh lam thắng cảnh của tỉnh Y, nhắc nhở mọi người đến những nơi tham quan có thể làm những gì. Bà quả cặn kẽ thú vị hơn hướng dẫn viên du lịch, từ từ hấp dẫn hơn nửa người xe vễnh tai lắng nghe, tham gia vào thảo luận.

      Liên Tĩnh Bạch và Mịch Nhi nhưng vẫn là chút cử động, hai người rúc vào nhau, nghe nhạc nghịch máy vi tính, hoàn toàn để ý bác Trương giới thiệu cảnh sắc.

      Đối với Liên Tĩnh Bạch và Mịch Nhi bay khắp toàn thế giới lãnh hội qua phong tục của các quốc gia mà , phong cảnh núi Thiển tỉnh Y có chút nào quan trọng, bọn họ lần này chỉ là muốn trải nghiệm chuyến chơi bình thường, lần này chơi chỉ là bởi vì ở chung chỗ với người , mới thay đổi như thế.

      Nhưng bọn họ muốn trốn ở bên, những chú bác này nhưng yên tĩnh bên trong xe trừ đôi vợ chồng trẻ bọn họ, bác Trương cố ý tới dặn dò: "Chàng trai, núi Thiển có mấy đoạn đường rất dốc, chúng ta những ông già bà già này cũng có luyện qua, cháu đến lúc đó cũng đừng phân tâm trông nom chúng ta, chăm sóc tốt này là được!"

      "Cám ơn bác! Chúng cháu chú ý!" Mịch Nhi cũng cười, rất lễ phép cúi đầu cám ơn bà.

      Những năm gần đây học được rất nhiều đạo lí đối nhân xử thế, mình có cần hay chuyện, nhưng có người chủ động quan tâm, phải tỏ ra là cảm kích, tiếp nhận tốt tấm lòng ấy.

      "Cháu rất xinh đẹp nha, chàng trai cháu có phúc!"

      "Chàng trai cũng rất nhanh nhẹn, đây mới gọi là xứng đôi!"

      Lại có mấy vị bác trai bác cũng bu lại như quen biết từ lâu, nhịn được khen ngợi Liên Tĩnh Bạch và Mịch Nhi, bọn họ đều là lên ý nghĩ chân của mình, sửa chữa chút nào trắng ra, khiến hai người cũng hơi xấu hổ.

      Hai người đỏ mặt trả lời đủ loại câu hỏi của các bậc cha chú, lặng lẽ nắm chặt ngón tay **, đường vẫn còn rất dài, bọn họ còn phải cùng nhau đối mặt và tán gẫu với những ông bà tràn đầy lòng hiếu kỳ này, kề vai chiến đấu.

      Chỉ là, du lịch như vậy tệ, chung đụng với người lạ, lời bọn họ nghe được đều là trực tiếp như vậy, hai người cũng có thể phơi bày ra bản thân chân nhất, cần che giấu gì.

      Cứ như vậy, Liên Tĩnh Bạch và Mịch Nhi xe du lịch cùng nhau về phía trước, cũng quen thuộc với các thành viên xe, bọn họ thế mới biết, những người đó đều là thành viên già của Câu Lạc Bộ leo núi ở thành phố K, lần này là cùng nhau tổ chức thành đoàn thể muốn dạo chơi thành phố K thuận tiện lên núi Thiển. Bởi vì Liên Tĩnh Bạch và Mịch Nhi nóng lòng muốn lập tức ra ngoài chơi, mới có thể vừa vặn chọn được sáng sớm hôm nay lên đường cùng đoàn này.

      Khó trách, cái đoàn này trừ bọn họ ra đều là các bác trai bác , ra là nguyên nhân này!

      Mặc dù là chơi cùng lão niên, đối với Liên Tĩnh Bạch và Mịch Nhi mà hoàn toàn có gì bất tiện, sắp xếp hành trình rông rãi chút, leo núi chậm chút, những thứ này tất cả đều là hai người bọn họ muốn.

      Dù sao, lần này bọn họ ra ngoải là vì để tự mình trải nghiệm giống như các chuyến du lịch trước, cũng là vì dành hết thời gian bồi dưỡng tình cảm, có thể thoải mái đụng chạm tạo bước phát triển mới, chuyện này là niềm vui ngoài ý muốn.

      đường du lịch, mấy người già trong đoàn hết sức chiếu cố Liên Tĩnh Bạch, giống như là rối rít với đứa con cho bọn họ biết chút trải nghiệm trong cuộc sống của mình, có có lại, Liên Tĩnh Bạch và Mịch Nhi cũng rất nhiệt tình trợ giúp những người già này, thân thể Liên Tĩnh Bạch cường tráng chủ động giúp mang hành lý giùm người kiệt sức, mà thân là bác sĩ Mịch Nhi càng chữa trị tốt vài bệnh cho mấy người, khiến bọn họ ngừng cảm kích.

      Chương 139: Tiểu Liên

      Quan hệ cả lữ đoàn hòa thuận cách nào tưởng tượng được, mọi người đều chung sống rất tốt, Liên Tĩnh Bạch cùng Mịch Nhi vô cùng thích ứng và hòa nhập, giống chuyến du lịch xa hoa mà mấy người thư ký quản gia an bài xắp xếp, loại hình thức du lịch bình thường hết sức thú vị, để cho cảm tình cũng được dấy lên.

      Nhưng nếu như có cái gì thích ứng, đối với hai người mà , cũng chỉ có --

      Cũng chỉ có công ty du lịch xắp xếp hành trình, tất cả đoàn viên cùng nhau nghỉ ngơi ở nhà trọ, dùng thức ăn ở nhà trọ.

      Vì tiết kiệm phí tổn cho cuộc hành trình, công ty du lịch tự nhiên rút bớt chút ở phương diện khác, dự định nhà trọ hề xa hoa, tiêu chuẩn giữa hai người nên có đều có, giường đệm TV máy điều hòa khí đúng lúc lại có chút cố.

      Về phần bữa ăn sáng và bữa ăn tối trong nhà trọ, càng thêm hoàn toàn đơn sơ, chỉ có thể khiến người ta miễn cưỡng bổ sung năng lượng cần thiết mỗi ngày, vào miệng đều phải cau mày, căn bản chưa tới chút mỹ vị cùng hưởng thụ.

      Liên Tĩnh Bạch cùng Mịch Nhi làm gì trải qua loại chuyện như vậy, ngày thứ nhất vào ở nhà trọ, bọn họ liền bị mùi vị của bữa ăn tối kinh hãi, những bác già trong lữ đoàn đều thường ra cửa nên có kinh nghiệm phong phú, lúc này rối rít lấy ra dưa muối lương khô của mình mang tới, phối hợp ăn chúng với bữa ăn tối.

      Liên Tĩnh Bạch nhìn mọi người tự cấp tự túc, mặt ngây ngốc, mặc dù lĩnh vực thương trường là tinh số , nhưng mà lần đầu tiên giao thiệp với chuyến du lịch bình dân lại xong, vội vàng ra cửa có làm hết chuẩn bị, hoàn toàn chịu thua!

      Mịch Nhi ban đầu có chút ngoài ý muốn, ngược lại bắt đầu thản nhiên ăn bữa ăn tối có mùi vị, mặc dù ăn ngon, nhưng đối với , cũng tính là gì. So sánh với mùi vị thức ăn, quý trọng hơn là thức ăn của bản thân, nếu như thức ăn có mùi vị ăn ngon dĩ nhiên là tốt, nhưng dù làm tốt, nhưng có mà ăn cũng rất hạnh phúc .

      biết mùi vị bị đói bụng, vì sinh tồn là chuyện đặt lên trước nhất, có đôi khi hưởng thụ là rất xa xỉ.

      ra bữa ăn tối hôm nay cũng có tồi tệ bao nhiêu, nguyên liệu nấu ăn vệ sinh sạch , vẫn duy trì thành phần dinh dưỡng, ngày mai là hành trình leo núi, tối nay bắt đầu tích trữ thể lực là rất cần thiết!

      Mấy người già ngồi cùng bàn cũng nhanh chóng phát hai người này buồn bực vì thức ăn trong nhà trọ, bọn họ nhìn cái cũng biết là đôi vợ chồng lần đầu tiên du lịch, có chuẩn bị đầy đủ, mới có thể có gì ăn kèm.

      "Đến đây, mọi người cùng nhau ăn!" Bà Trương cười vui đẩy thức ăn tới trước mặt Liên Tĩnh Bạch, thân thiết chào hỏi, "Tiểu Liên Mịch Nhi, đừng khách khí, ăn hết mình nhé! Nếm thử tay nghề bác chút, đây chính là dưa muối bác tự tay ướp đó, nếm thử chút!"

      "Cũng nếm thử chút dư chua nhà tôi này!" Bác bên kia cũng nhiệt tình đưa tới cái bình, "Mấy người còn trẻ tuổi có kinh nghiệm, công ty du lịch đặt nhà trọ làm gì có đồ ăn ngon, phải kết hợp với đồ ăn nhà mình mới ăn được!"

      "Đúng là, Tiểu Liên cũng đừng khách khí, mọi người hiếm có duyên phận tham gia đoàn, ăn chung chơi chúng mới có thể vui vẻ!" Bác trai đối diện cũng mở miệng, "Hôm nay cũng nhờ có Mịch Nhi chữa hết say xe cho tôi, cũng nếm thử chút trứng muối nhà tôi, ăn là cho tôi mặt mũi!"

      cần lúc, trước mặt Liên Tĩnh Bạch cùng Mịch Nhi liền trưng bày các loại bình bình lọ lọ túi ni-lon bọc thức ăn, bên trong gần như tập trung tất cả thức ăn mà mấy ông bà trong đoàn du lịch mang tới, nhiệt tình cùng quan tâm của bọn họ chút giấu giếm, thích người nào đối tốt với người đó, hơn nữa còn bằng phương thức chất phác trực tiếp nhất.

      "Cám ơn các bác, hai người chúng cháu làm sao có thể ăn hết được, là cám ơn nhiều! cần cho chúng cháu nhiều như vậy, mọi người còn phải ăn mà. . . . . ." Liên Tĩnh Bạch khó có khi đỏ mặt, ngừng hướng mọi người cám ơn cùng cảm kích.

      cũng tung hoành thương trường mười mấy năm, vui mừng ra ngoài, cùng CASE hợp tác vui vẻ, kiếm nhiều tiền hơn nữa, những thứ này cũng khiến vui mừng. Nhưng lần này đối mặt với những thứ dưa muối đáng giá bao nhiêu tiền, ngược lại rất cảm động.

      hề quan hệ tới lợi ích mà người xa lạ nhiệt tình chia sẻ cùng , săn sóc quan tâm cùng chăm sóc như vậy, bọn họ cũng phải vì thân phận địa vị hoặc là cái gì khác của , mà bởi vì bản thân , đây là chuyện Liên Tĩnh Bạch chưa bao giờ gặp được.

      "Cứ nhận lấy, chúng tôi đưa tới, cũng muốn cầm trở về!" Bác Trương thay mọi người ra tiếng lòng, "Đây mới là ngày thứ nhất, du lịch còn chừng mấy ngày, hai người có thể từ từ ăn! Đừng khách sáo với chúng tôi như thế, chúng tôi vui!"

      "Được, bác , chúng cháu nhận lấy!" Mịch Nhi cũng hiểu được tâm ý của những người già này, trực tiếp nở nụ cười to, gật đầu cười , "Lời cám ơn ấy hết, cháu cũng chỉ có thể thêm câu cảm ơn các bác, là giúp chúng cháu ân lớn! Những mùi vị này có mua cũng mua được "

      "Vẫn còn Mịch Nhi nghe, Tiểu Liên nên học theo con bé, luôn khách khí như thế nhiều lúc rất mệt mỏi!" Mấy người già lúc này mới hài lòng, bắt đầu cúi đầu ăn cơm của mình.

      "Hì hì, Tiểu Liên, phải hướng em học tập nhiều hơn!" Mịch Nhi suýt nữa bị lời này làm cho cười sặc sụa, cố nén cười Liên Tĩnh Bạch, cũng học các người bác gọi Tiểu Liên, " xem xem, mặt nạ người ai cũng có thể nhìn ra, mặt lúc bình thường giống như ông lão, có thể ra vẻ mình chân hơn --"

      "Em có gọi về bình thường hay . . . . . ." Liên Tĩnh Bạch bị Mịch Nhi gọi vậy nên lời, từ trước tới nay, cho tới bây giờ ai coi là tiểu bối mà gọi là Tiểu Liên! Mấy người già trong đoàn là trưởng bối gọi cũng sao, nhưng Mịch Nhi cũng cần càn quấy theo!

      bình phục tâm tình, mới lặng lẽ hỏi ra nghi vấn của mình: "Mịch Nhi, em giống như rất biết giao thiệp với người già, cũng rất quen thuộc sinh hoạt như vậy, đây là vì cái gì. . . . . ."

      " cho !" Mịch Nhi lè lưỡi, làm mặt quỷ, "Chuyện này rất dài rất phức tạp, mà ra liên quan rất rộng, chờ em ngày nào đó muốn , lại tới nghe !"

      Tròng mắt đen của Liên Tĩnh Bạch lóe lên cái, từ trong lời Mịch Nhi biết, chuyện này có quan hệ tới năm năm rời .

      Rốt cuộc những năm ấy trôi qua cuộc sống thế nào, ở chung với người già thuận lợi, thậm chí đối với cơm rau dưa mà cũng có thể nuốt trôi. . . . . .

      Lần này nghỉ du lịch, nhất định phải nhân cơ hội có được tất cả đáp án!

    4. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,162
      Được thích:
      12,952
      Chương 140: Vấn đề

      "Lo nghĩ gì thế, mau hoàn hồn !" Mịch Nhi liếc mắt nhìn Liên Tĩnh Bạch thất thần, gắp cho chút rau cải, giục , " Tiểu Bạch, mau ăn cơm !"

      "A, được!" Liên Tĩnh Bạch phục hồi lại tinh thần, cúi đầu nghiêm túc ăn cơm.

      lặng lẽ liếc mắt nhìn Mịch Nhi vui sướng gắp dưa muối và cơm, lòng dâng lên ý nghĩ chắc chắn, vẫn giấu giếm bí mật, nhất định phải biết.

      mặt Liên Tĩnh Bạch cũng lộ vẻ gì khác thường, cũng gắp thức ăn cho Mịch Nhi, thuận tay giúp lau hạt cơm mặt: "Em ăn từ từ, ăn giống như mèo."

      "Hì hì ——" Mịch Nhi xấu hổ cười tiếng, dựa sát vào , hoàn toàn biết gì tiếp tục ăn cơm.

      Cứ như vậy, bữa ăn tối từ từ kết thúc, hôm nay là ngày du lịch đầu tiên, tất cả mọi người ngồi ngày xe du lịch mới đến nơi, sau khi ăn xong cảm giác uể oải cuốn tới, thân thể các ông bà càng thêm có chút chống đỡ được, ào ào nghỉ ngơi sớm.

      Liên Tĩnh Bạch và Mịch Nhi đương nhiên cũng trở về phòng, nghi ngờ chút nào, bọn họ bị mọi người ngầm thừa nhận là vợ chồng, chắc chán được sắp xếp ở chung phòng, cùng hưởng thụ thế giới của hai người.

      Phòng đôi tiêu chuẩn đặt hai cái giường đúng ý Mịch Nhi, sau khi vào phòng để hành lý xuống, cứ thể rửa mặt xong nằm xuống ngủ. Liên Tĩnh Bạch biết nghe lời ngoan ngoãn ngủ chiếc giường khác, tuân thủ nghiêm ngặt hiệp ước đồng ý với , vượt quá giới hạn.

      "Ngủ ngon!" tắt đèn, dịu dàng câu, cũng rất nhanh ngủ.

      Ngày thứ hai, lộ tình du lịch trong ngày sắp xếp chặt chẽ có trật tự, xe du lịch mang theo đoàn người tiếp đến các danh lam thắng cảnh, vào ở quán trọ khác, bận rộn nhưng có trật tự, khẩn trương nhưng bình tĩnh.

      Nhưng chuyến du lịch vừa hơn nửa tuần, Liên Tĩnh Bạch và Mịch Nhi liền phát đủ loại vấn đề theo nhau mà đến.

      Da Mịch Nhi nhạy cảm với chất vậy mà lại dị ứng với khăn trải gường của mỗi quán trọ, người đỏ lên rôm sẩy quả muốn khiến Liên Tĩnh Bạch lo lắng chết được, thậm chí nóng nảy trực tiếp muốn kết thúc lộ trình bệnh viện xem xét điều trị.

      Mịch Nhi cau mày kéo , chính là bác sĩ, còn bệnh viện làm gì!

      chút lo lắng chữa hết dị ứng của mình, Mịch Nhi vẫn kiên trì muốn tiếp tục lần trải nghiệm khó có được này, nhưng vì để Liên Tĩnh Bạch yên lòng, để phòng ngộ nhỡ sau này gặp lại tình huống như thế, đặc biệt tốn tiền mua khăn trải giường, vỏ gối mới, khoản chi tiêu này trước đó hoàn toàn nằm trong dự tính của bọn họ.

      Chuyện Mịch Nhi vẫn tính là chuyện , ngoài điểm ngoài ý muốn này ra, hết sức hưởng thụ ngày du lịch, nhưng là, gặp phải vấn đề lớn là Liên Tĩnh Bạch.

      Cho tới bây giờ Liên Tĩnh Bạch cho là mình là người có cách nào chịu khổ, món ăn gia đình cháo trắng cơm nhạt cũng ăn rồi, căn phòng đơn giản cũng ở qua, cũng hoàn toàn thể chịu được.

      Nhưng trong thời gian dài ăn tầm thường như vậy, giường rất cứng rất giường cũng có Mịch Nhi, thức ăn rất khô rất có hương vị, bọn họ vốn tính toán du lịch tuyệt đối quét thẻ tiêu tiền như nước, sinh hoạt thể giống trước, liền bắt đầu ăn ngon ngủ yên, tiều tụy xuống rệt.

      Nhưng cho dù sau mỗi ngày bôn ba bổ sung tốt năng lượng dưỡng đủ tinh thần, Liên Tĩnh Bạch cũng gì, Mịch Nhi nhìn thấy lại mềm lòng, rầu rĩ nhượng bộ, quyết định đường tạm thời ngủ chung với , còn mỗi đêm trằn trọc trở mình ngủ được như vậy nữa.

      Vốn là đối với Liên Tĩnh Bạch mà giường đơn rất lại thêm người, hiển nhiên là chật chội hơn, nhưng ôm người trong ngực, ôm ấp lấy mùi vị và nhiệt độ an tâm nhất, lòng Liên Tĩnh Bạch đương nhiên ngon giấc hơn, từ từ, cũng liền ngủ thiếp .

      Vấn đề giấc ngủ giải quyết, nhưng chuyện ăn cơm, lại nhất thời khó có thể nghĩ được biện pháp toàn vẹn.

      phải Liên Tĩnh Bạch kén ăn thể chịu khổ, cái này là loại thói quen sâu vào máu làm hại, giống như là bộ phận phận cơ thể loại trừ, từ trong xương tủy có biện pháp miễn cưỡng chính mình.

      Từ lúc mới sinh liền sinh hoạt y hệt thiếu gia, cho dù trước bốn tuổi sinh hoạt trong gia đình mình, nhưng sau khi mẹ Liên Hoa sinh ra , liền dồn hết tâm tư cho cuộc sống tốt nhất, bà bằng tài năng cố gắng gây dựng nghiệp thành lập công ty thiết kế FL bây giờ, chưa bao giờ thiếu thốn vật chất.

      Sau đó mẹ và cha ruột của kết hôn, Liên Tĩnh Bạch trở thành người thừa kế công ty Triển thị và FL cao cấp thế giới, cả người vẫn nhận được muôn vàn cưng chiều, chưa từng có ngày cực khổ.

      Thói quen ăn ngon kia chống cự lại thức ăn của quán trọ, cho dù mấy người già đưa tới món kho dưa muối cũng thể làm muốn ăn, ăn ngon đưa tới đủ loại bệnh biến chứng ( bị bệnh này chuyển sang bệnh khác. Ví dụ như bệnh sởi dẫn sang viêm phổi, bệnh viêm phổi là bệnh biến chứng), điều này bắt đầu xuất người Liên Tĩnh Bạch.

      Cuối cùng, Mịch Nhi cũng thể bỏ xuống kiên trì, hề cố chấp muốn hoàn toàn theo người bình thường du lịch như vậy nữa, điều chỉnh bữa ăn thêm chút đỉnh là có thể, dù sao, khỏe mạnh quan trọng nhất.

      muốn Tiểu Bạch khó chịu ủy khuất mình như vậy, các loại ý tưởng của bất cứ lúc nào cũng có thể sửa đổi, lấy người làm gốc, mà thể suy tính thực tế.

      Hôm nay, là ngày du lịch thứ năm, xe du lịch dừng ở trước quán trọ đặt trước, du khách rối rít xuống xe, Mịch Nhi cười vào dọn dẹp phòng sắp xếp lại hành lý, còn Liên Tịnh Bạch gọi điện thoại liên hệ với dây chuyền khách sạn Hoa Thảo trong vùng này, để cho bọn họ đưa thức ăn mua ngoài tới, địa chỉ là chỗ ở tại.

      Mấy ngày nay, bọn họ vẫn là theo đoàn du lịch, Liên Tĩnh Bạch vui mừng vì Mịch Nhi chấp nhận bị ôm ngủ, đương nhiên đề xuất chuyện khách sạn mấy sao khác, điều kiện tốt chút có thể ngủ, Mịch Nhi nhất định rời khỏi giường của !

      Nhưng lúc ăn cơm tối, hai người cũng mình gọi thức ăn chút, lựa chọn chính là nhà hàng cao cấp của dây chuyền khách sạn Hoa Thảo dường như trải rộng khắp toàn quốc của Triển thị.

      chọn nhà hàng của nhà mình, mặt Liên Tĩnh Bạch tin tưởng mùi vị thức ăn của Hoa Thảo, mặt khác chính là thuận tiện kiểm nghiệm trình độ nấu nướng phục vụ của nhà hàng ở nơi khác, thân là tổng giám đốc, luôn là quên nhất tâm nhị dụng liên hệ với công việc.

      Rất nhanh, người đưa thức ăn tới cửa quán trọ, mình Liên Tĩnh Bạch rời khỏi chạy xuống lầu dưới, trả tiền thức ăn.

      Liên Tĩnh Bạch và nhân viên giao thức ăn trao đổi tiền và thức ăn, lại từ bên cạnh biết chút về tình hình cơ sở của Hoa Thảo, từ từ trở về phòng.

      tới trước cửa phòng khách, cầm thẻ dự phòng quét cửa phòng, gần tối trong phòng có chút u ám, cũng có mở đèn, chỉ có thể mơ hồ thấy hình dáng vật thể to lớn.

      "Mịch Nhi! Em làm gì vậy!"

      Nhưng Liên Tĩnh Bạch liếc mắt liền thấy Mịch Nhi trong phòng, sợ đến suýt nữa nhũn chân, lớn tiếng kêu lên.


      Chương 141: Tiêu chuẩn tốt


      Liên Tĩnh Bạch ném xuống đồ ăn vừa mua tay, kêu lên: "Em đừng lộn xộn, chờ qua đó!"

      nhìn thấy gì vậy, Mịch Nhi ngồi giường xem ti vi chờ trở về ăn cơm giống như ngày thường, trèo lên cái thang cao, vươn hai tay ra, nghiêm túc loay hoay mở đèn treo nóc nhà!

      Liên Tĩnh Bạch cảm thấy trái tim mình cũng gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tại sao phải làm chuyện như vậy, tại sao có thể chú ý an toàn như vậy . . . . . .

      có biết loại thang này vững chắc 100% hay , nếu như ngộ nhỡ vô ý rớt xuống, té bị thương làm thế nào!

      có biết đèn điện có điện hay , cũng có tắt điện tổng chỉ cần giật điện, thông thường điện áp 220V hoàn toàn mất mạng!

      Mặc kệ cái đèn chết tiệt kia xảy ra vấn đề gì, cũng nên trèo đến chỗ cao đụng vào!

      Tại sao Mịch Nhi báo cho nhà trọ tới xử lý, thậm chí tại sao đợi trở lại để kiểm tra, mà muốn tự ý làm! cũng phải là thợ điện chuyên nghiệp, trèo lên chỗ cao loay hoay đèn điện, chê tim quá yếu, cho nên đặc biệt kích thích vậy hay sao!

      Liên Tĩnh Bạch lấy tốc độ mình tưởng được xông lên phía trước, ngón tay run rẩy đỡ lấy cái thang, ngẩng đầu : "Nhanh xuống mau! Em biết nguy hiểm cỡ nào sao! ôm em xuống!"

      " Tiểu Bạch, trở lại!" Mịch Nhi cúi thấp đầu nhìn cái, đối với việc khẩn trương và lo lắng mà mắt điếc tai ngơ, tiếp tục động tác tay , " chờ chút, chút là xong!"

      "Nhanh lên dừng tay lại --" Quả Liên Tĩnh Bạch muốn dùng vũ lực cứng rắn kéo xuống, nhưng cùng lo lắng giãy giụa mà té xuống, đành phải nhẫn nại khuyên , " Mịch Nhi, đèn hư phải ? Em xuống đây , lên xửa, như vậy có được hay . . . . . ."

      " gấp cái gì, em lập tức là xong! Chút chuyện này còn phải thay đổi người ư, còn chưa đủ phiền toái!" Mịch Nhi lắc đầu, ngay khi chuyện, tay hoàn thành vài động tác, mới thả cánh tay rời đèn điện, bám thang cười , "Ừm, xong rồi, bây giờ có thể xuống!"

      Cuối cùng Liên Tĩnh Bạch thở phào nhõm, Mịch Nhi có tiếp tục đụng tay vào đèn, ít nhất nguy hiểm giảm phân nửa, chỉ cần từ chỗ cao xuống là an toàn.

      "Tới đây, ôm em xuống. . . . . ." vươn tay lên, cánh tay cường tráng có lực nắm chặt eo của Mịch Nhi, ôm từ chỗ cao xuống.

      "Được!" Mịch Nhi buông lỏng người xuống giao cho ôm lấy, thuận theo ngoan ngoãn rời khỏi cái thang.

      Liên Tĩnh Bạch cũng ôm Mịch Nhi trực tiếp để xuống dưới đất, giống như che chở con nít cẩn thận bế , vừa từ từ vào trong phòng, vừa cau mày ngừng nhắc nhắc lại : " Em là muốn hù chết phải! chỉ mới ra cửa mua đồ ăn, còn em lại ở trong phòng làm loạn! Trèo cao như vậy sửa điện, nếu như cẩn thận rớt xuống làm thế nào, chẳng lẽ điện có thể tùy tiện đụng ư, em có thể chớ đừng làm loại nguy hiểm như vậy hay --"

      "Yên tâm yên tâm, có chuyện gì! Em đổi hết bóng đèn, vừa rồi đèn thiếu bộ phận, đổi nó lại sử dụng được--" Mịch Nhi vòng chắc cổ , ở trong lòng cười hì hì , "Em vừa nãy cũng rất cẩn thận, có làm loạn! Cái thang rất ổn, trước đó em đóng công tắc, lúc đổi bóng đèn cũng có đụng phải đường dây. Loại chuyện này còn phải đợi làm, em khỏi quá vô dụng !"

      "Cho dù em rất cẩn thận, vẫn biết là nhất định có nguy hiểm. . . . . ." Liên Tĩnh Bạch vẫn còn vẻ mặt lo lắng, ôm Mịch Nhi gần sát lồng ngực mình, "Trước kia em sửa chữa đèn điện đâu, làm chuyện như vậy ngộ nhỡ sảy ra vấn đề, em để phải làm thế nào --"

      " sao đâu, trước kia em sửa đồ nhiều lắm, đèn điện tính là gì!" Mịch Nhi hả hê vểnh mũi, cười , "Em so với càng giống người bình thường hơn, có nhiều tính khí tiểu thư thiếu gia như vậy, giống như sửa ống nước nối điện giặt quần áo nấu cơm, có việc gì em đều làm!"

      "Hả? Vậy sao. . . . . ." Liên Tĩnh Bạch ngẩn ra, nghĩ tới trả lời như vậy.

      Trước kia Mịch Nhi cũng ăn sung mặc sướng là đại tiểu thư được vạn người sủng ái, mặc dù cũng có tính tiểu thư điêu ngoa bốc đồng, nhưng vào năm năm trước, tuyệt đối có cơ hội tự mình sửa chữa đèn điện. Những thứ chuyện vặt này tự nhiên có quản gia xử lý cho xong, thậm chí ngay cả đèn hư cũng biết . . . . . .

      Nhưng bây giờ lại hiểu được sửa chữa làm tất cả mọi việc, có thể thấy được đây cũng là những việc thường hay làm, đến việc nhà cũng đều biết, đây là thay đổi lớn dường nào!

      Mà những thứ này, đều do rời năm năm trải qua tạo thành, những thứ này cũng chưa có bao giờ tham dự. . . . . .

      Rốt cuộc, trong những năm ấy trải qua cuộc sống thế nào, là điều kiện thế nào, có thể khiến mười ngón tay Mịch Nhi dính nước, trở nên giống như hiên tại. . . . . .

      " vậy Mịch Nhi của rất lợi hại, là che giấu tài năng!" Liên Tĩnh Bạch hé mở môi mỏng, trong lòng thầm đem ý nghĩ này đề cao mấy bậc.

      sắp kiên trì nổi, muốn nhanh chóng tìm tòi nghiên cứu trong năm năm này, muốn dùng thời gian nhanh nhất biết được tất cả mọi chuyện về Mịch Nhi!

      đối với kinh nghiệm Mịch Nhi trải qua tràn ngập tò mò, chỉ dựa vào tin tức nay mà tưởng tượng suy đoán, đều cảm thấy đau lòng như vậy. Mịch Nhi trước kia nâng trong lòng bàn tay che chở nhất định là trải qua rất nhiều chuyện, cuối cùng năm năm náu gặp ít nhiều khó khăn gian khổ, mình đối mặt với những thứ nhấp nhô cùng chèn ép. . . . . .

      Căn phòng mờ tối hoàn toàn che khuất niềm tin trong lòng Liên Tĩnh Bạch, Mịch Nhi lẳng lặng ở trong ngực , tự : "Là tốt thời đại mới, tiêu chuẩn lên phòng khách, xuống phòng bếp, viết được mật mã, tra ra khác thường, giết được ngựa gỗ, lật được tường rào, lái nổi xe tốt, mua được tân phòng, đấu thắng bà hai, đánh thắng lưu manh! Em mới sửa bóng đen là kỳ quái ư, những điều kiện này em gần như có thể thỏa mãn !"

      "Em đều biết, vậy còn làm gì. . . . . ." Liên Tĩnh Bạch nhịn được cúi đầu hôn lên trán , thâm tình nghiêm túc nỉ non, "Mịch Nhi, về sau cứ dựa vào nhiều, cần ép mình khổ sở như vậy. Em cái gì cũng biết cũng sao, thay em hoàn thành tất cả. . . . . ."

      càng mình biết rất nhiều, Liên Tĩnh Bạch lại càng cảm thấy đau lòng, Mịch Nhi của trước kia chỉ chuyên tâm với y học, khi rời trong năm năm này, thế nhưng ép buộc chính mình học nhiều như vậy, như vậy khổ sở cách nào tưởng được. . . . . .

      "-- chỉ cần đừng tìm bà hai cho em đấu là tốt rồi. . . . . ." Mịch Nhi ngẩn mặt lên hôn cái vào cằm , ở trong lòng le lưỡi xinh đẹp .
      Last edited by a moderator: 19/2/16

    5. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,162
      Được thích:
      12,952
      Chương 142: mưa gió sắp đến

      "Em lại bậy. . . . . ." Liên Tĩnh Bạch cúi đầu, dùng trán của mình đụng vào trán , "Mịch Nhi, dám tin tưởng nữa, xem trừng phạt em như thế nào! mới cần cầu em được tìm Tiểu Tam, đừng bắt phải đánh nhau!"

      "Như vậy chúng ta đều tìm! Thế giới hai người nhiều hạnh phúc, nhưng có dư gian cho nhiều người khác. . . . . ." Mịch Nhi gật đầu chậm rãi , nằm trong ngực Liên Tĩnh Bạch mặc cho ôm về phía trước.

      Lúc đến bên trái căn phòng, chợt kéo dừng bước: "A trước tiên đừng nhúc nhích! tại chúng ta tới kiểm nghiệm thành quả em sửa chữa ! bước về bên trái hai bước, bên tay cái nút chính là công tắc, ấn vào xem đèn sửa xong chưa!"

      "Được. . . . . ." Liên Tĩnh Bạch bất đắc dĩ hành động theo chỉ thị của , công tắc vừa bật, đèn trần chiếu sáng cả căn phòng, đèn tiếp tục xuất tình trạng nhấp nháy nữa, ràng bình thường lại rồi.

      "Yeah! Em mà ra tay đương nhiên nhất định có vấn đề! uổng phí em đặc biệt tìm được ông chủ quán trọ mượn thang, khổ cực quả nhiên là đáng giá!" Mịch Nhi hoan hô tiếng, hả hê nhếch môi lên, " Tiểu Bạch, em lợi hại ! Còn mau khen em!"

      "Uh, Mich Nhi là tài giỏi!" Liên Tĩnh Bạch bị nét mặt của chọc cho cười, bắt đầu ca ngợi : "Cho dù tại phụ nữ của gia đình cũng chắc làm được công việc sửa chữa này, ngờ em có thể làm tốt như vậy! Em nhất định là lợi hại nhất tài giỏi nhất trong tất cả gia tộc hào môn, là Mịch Nhi đặc biệt nhất của !"

      "Chỉ là, loại chuyện này sau này để làm, cũng phải cho cơ hội thể nha ——" vừa xong, liền trực tiếp ôm Mịch Nhi lên bên giường, dưới ánh đèn cẩn thận kéo tay , kiểm tra thân thể : " tại để nhìn xem, em có bị thương ? Thang cao như vậy nguy hiểm như thế, hãy nghĩ đến trái tim của , em có thể có gắng đừng làm nó tổn thương nữa. . . . . ."

      " Tiểu Bạch, em cũng phải là người giấy hay thủy tinh, dễ dàng bị thương như vậy đâu!" Mịch Nhi buồn cười rút tay ra, " cũng biết thân thể em sợ đau, chút bị thương em cũng chịu nổi. . . . . . Làm sao em có thể để cho mình bị thương, bây giờ rất khỏe mạnh nha!"

      "?" Liên Tĩnh Bạch hỏi, "Thân thể có vấn đề? thoải mái nhất định phải cho biết!"

      "A, em nhớ ra rồi, có chỗ rất thoải mái!"

      "Thế nào? Khó chịu chỗ nào? Để xem!" mặt Liên Tĩnh Bạch bỗng nhiên lại khẩn trương lên, như gặp phải địch hỏi.

      "Hi hi. . . . . ." Mịch Nhi ngẩng đầu lên, vẻ mặt ranh mãnh nhìn , sờ sờ bụng : "Em đói rồi, nhanh ăn cơm !"

      "Em nha. . . . . . Làm sợ có phải rất vui ! Tiểu bại hoại!" Liên Tĩnh Bạch đưa tay sờ sờ sống mũi Mịch Nhi, vừa vừa hận biết bây giờ làm sao với mới phải.

      nhìn Mịch Nhi cười hi hi, bất đắc dĩ thở dài tiếng, chỉ có thể cưng chiều , " lấy thêm thức ăn tối tới, mèo tham ăn!"

      Hoa Thảo đưa túi đồ ăn tới quả nhiên chất lượng vượt trội, cho dù Liên Tĩnh Bạch vừa rồi ở trước cửa khẩn trương ném cả hộp chồng chất xuống đất, tại sau khi cầm lên mở ra, thức ăn bên trong vẫn hoàn hảo như cũ chút tổn hại, hai người dọn xong thức ăn lên bàn, nồng nhiệt bắt đầu ăn.

      Thời gian này, những người khác trong đoàn du lịch vẫn còn ăn bữa tối được tốt lắm ở phòng ăn của quán trọ cung cấp, Liên Tĩnh Bạch và Mịch Nhi cũng phải là ăn mình chịu chia sẻ thức ăn với mấy người già, sau khi xảy ra chuyện, hai người cũng đành phải yên lặng ăn cơm ở trong phòng.

      Lần đầu tiên bọn họ quyết định đặt đồ ăn ngoài, ăn thức ăn ngon thể bạc đãi miệng và dạ dày mình, liền bạo tay đặt mỗi người phần ăn ở Hoa Thảo, đem tới các món ăn khiến mọi người trợn mắt hốc mồm, hai người cười đây là đền đáp bọn họ chăm sóc đường, mấy người già từ chối được, cũng thể nhận.

      Nhưng thưởng thức loại thức ăn ngon cao cấp này, nghĩ đến giá cả đắt đó ở Hoa Thảo, những người già giản dị, tốt bụng, nhiệt tình này đều cảm thấy được tự nhiên, đường bọn họ chăm sóc quan tâm vợ chồng trẻ này, phải là vì ham thứ đền đáp xa xỉ này!

      Bọn họ đưa cho hai người dưa muối đáng giá bao nhiêu tiền, chủ yếu bày tỏ chính là thích đôi vợ chồng , hai người này bình thường cũng có qua có lại giúp những người già này, nhưng lần này hai người tặng đồ ăn đắt tiền cho tất cả mọi người, đây tuyệt đối là công nhận thưởng, bọn họ thể để hai người trẻ tuổi này hoang phí như vậy!

      Vì vậy, lần thứ hai Liên Tĩnh Bạch và Mịch Nhi đặt thức ăn hỏi khẩu vị mọi người, tất cả người già tới dạy bảo họ trận, tiền thể phung phí thế này, vợ chồng son có thể ăn đồ tốt, nhưng hoàn toàn cần quản bọn họ, càng cần giúp bọn họ đặt thức ăn!

      Liên Tĩnh Bạch nghe bọn họ xong cũng mềm lòng, những bác trai bác đáng này chính là chất phác lương thiện như vậy, bọn họ cũng cần dùng tiền bạc cân nhắc lợi ích, đây chính là người bình thường thành khẩn nhất, tuyệt đối thấy được thương trường.

      Mấy người già nếu như đều kiên trì quyết định, Liên Tĩnh Bạch và Mịch Nhi cũng đành phải mỗi ngày sau khi đặt đồ ăn, mình dùng cơm trong phòng, mà khách sáo chia sẻ cùng mọi người. Quá phụ thuộc vào tiền để đo tình cảm, ngược lại khiến mấy người già đáng này cảm thấy lo lắng.

      Liên Tĩnh Bạch và Mịch Nhi chen chúc bên cạnh bàn , lẳng lặng thưởng thức bữa tối ngon miệng.

      Trải qua những ngày rèn luyện này, Liên Tĩnh Bạch cũng quen cuộc sống như thế, có căn phòng quá xa hoa, quản gia quá cẩn thận, cũng có người hầu sắp xếp trước lịch trình, nhưng chính là cùng Mịch Nhi như vậy, trải qua ngày của người bình thường, cũng là loại hưởng thụ.

      Sau bữa ăn tối, hai người chia ra tắm gội rửa mặt xong, thanh thản rúc vào giường, cùng nhau xem các loại phim truyền hình cẩu huyết trong ti vi cho hết thời gian.

      Mịch Nhi lười nhát nằm lên chân Liên Tĩnh Bạch, lười biếng xụi lơ giống như con mèo thoả mãn, Liên Tĩnh Bạch giống như là trấn an mèo, tay cầm máy sấy tóc, dịu dàng sấy tóc ướt cho Mịch Nhi.

      Mái tóc đen ngắn mềm mại giống như tơ lụa khi quấn quanh đầu ngón tay , mặc dù tự nhiên xinh đẹp như trước nữa, nhưng sợi tóc trong bàn tay vẫn là uyển chuyển như vậy, chút xíu liền móc vào toàn bộ tâm hồn .

      Liên Tĩnh Bạch hơi nheo mắt lại, có áp lực công việc, có lịch trình sắp xếp cho ngày mai, bao lâu được giống như bây giờ, cùng Mịch Nhi dựa sát vào nhau xem ti vi .

      "Hả? !"

      Ngón tay đùa bỡn tóc Mịch Nhi, dưới ánh đèn sáng ngời, Liên Tĩnh Bạch đột nhiên phát đầu ngón tay khác thường, vẻ mặt của thay đổi toàn bộ.

      Mưa gió sắp đến, u mảnh.



      Chương 143: Tro cốt kim cương


      Mịch Nhi nằm đùi Liên Tĩnh Bạch, lộ ra gò má bên trái, mang bộ mặt hứng thú xem tiết mục ti vi, đối với chuyển biến đột nhiên của Liên Tĩnh Bạch biết gì cả.

      Tay Liên Tĩnh Bạch dừng lại, tay phải cầm máy sấy sững sờ ngừng giữa trung, tay trái vẫn còn duy trì động tác xoa tóc Mịch Nhi, nhưng ánh mắt gần như tức giận.

      nhìn tai trái Mịch Nhi lộ ra ngoài, nhìn khuyên tai chiếc khóa tai , đó là quà tặng vì sinh nhật mười tuổi của Mịch Nhi mà đặc biệt thiết kế, là đồ trang sức có hai thế giới, lại càng thể tháo khóa xuống, cũng thể bị khóa giữ cả đời.

      nhớ mỗi chi tiết khỏ chiếc khóa đều do dùng tất cả tâm huyết làm ra, do tự mình giám sát toàn bộ thợ hòan thành chiếc khóa, mang màu bạc tinh xảo xinh đẹp, thiết kế linh động đáng mọi thích, vì để Mịch Nhi có thể chất nhạy cảm đeo nó bị mẫn cảm, đến chất liệu tốt cũng phải lựa chọn, mới chế tạo ra món đồ trang sức duy nhất này tặng Mịch Nhi.

      Năm đó Liên Tĩnh Bạch thiết kế khuyên tai còn mộng ảo hình dáng độc đáo mang khí chất tuổi trẻ, khảm bề mặt đá quý hết sức xa hoa, mặc dù gian chiếc khóa khá đủ để để khảm nhiều đá quý, nhưng có thể khảm vào mỗi viên đều có màu sắc thuần khiết cao cấp nhất, dụng hết toàn lực, vì Mịch Nhi chế tạo quà tặng hoàn mỹ nhất.

      Nhưng bây giờ thấy được cái khuyên tai này, hình dáng chiếc khóa vẫn như trước kia, màu sắc thân khóa vẫn là màu sắc trước đây, nhưng đá quý đó thấy!

      Tại chỗ ban đầu khảm đá quý, tại bị thứ màu xanh lam chiếm cứ, những thứ kia tỉ mỉ nho giống như kim cương sáng bóng, nhưng chúng phải là đá quý năm đó thiết kế!

      Liên Tĩnh Bạch nhíu chặt mày lại, nhìn chăm chú vào cái khuyên tai , xác định, loại khác biệt này tuyệt đối phải là nhìn lầm, nó xác thực là thay đổi rồi!

      Sau khi khóa chiếc khuyên lên tai Mịch Nhi, dưỡng thành thói quen vuốt lên vành tai trái , cảm nhận hình dáng khuyên tai thành thói quen, nó gần như trở thành phần thân thể Mịch Nhi, đối với nó quen thuộc theo từng năm tháng, cho dù cùng Mịch Nhi chia cắt năm năm, cũng nhớ lầm chút nào!

      Tay Liên Tĩnh Bạch nhè để xuống, vén tóc bên tai Mịch Nhi, càng nghiêm túc nhìn sang.

      Cẩn thận nhớ lại, kể từ khi Mịch Nhi trở lại, hình như chưa có nhìn kĩ khuyên tai của Mịch Nhi, ban ngày mỗi lần động vào, đều bị các loại nguyên nhân ngăn cản, chỉ có thời điểm ban đêm ôm nhau ngủ, mới ở trong đêm khuya sờ nó, trở về thói quen năm đó. . . . . .

      Khó trách, khó trách Mịch Nhi kiêng kị ban ngày sờ vành tai , ngày thứ nhất gặp nhau ở trong xe, mạnh mẽ đẩy tay ra, sau lại càng chọc cười tránh khỏi thói quen vươn tay ra của , tránh né vuốt ve cùng tra xét. . . . . .

      ra là sợ phát khuyên tai thay đổi, hoàn toàn dám để cho biết chuyện này!

      Nếu như phải là mấy ngày này du lịch để buông bỏ phòng bị, để thanh thản lười biếng tháo xuống phòng bị, muốn lừa chuyện khuyên tai bao lâu!

      Liên Tĩnh Bạch nheo mắt lại, ánh mắt cẩn thận dò xét nhìn những "Kim cương" màu xanh kia, muốn biết, những thứ đồ này có gì đặc biệt, thế nhưng lại dùng chúng nó thay thế tâm ý của , muốn mang chúng nó người, xa rời!

      Thân là tổng giám đốc nhà thiết kế của công ty FL, bản thân Liên Tĩnh Bạch dĩ nhiên cũng là thiết kế sư xuất sắc, trông coi châu báu thế giới trong phạm vi FL, đối với châu báu cũng bắt tay vào giám định, cố gắng phân biệt những thứ màu xanh dương này, biết xem đây là cái gì.

      Lấy ánh mắt xắc bén của , nó cũng phải Lam Bảo Thạch, cũng phải là Lam Thủy Tinh, càng phải là Lam Bích Tỉ --

      Chợt, Liên Tĩnh Bạch cả kinh, nhìn ra , đây là tro cốt kim cương!

      Sau khi hỏa táng người, tro cốt trải qua công nghệ đặc biệt, là có thể biến thành loại "Kim cương óng ánh" này, loại "Tro cốt kim cương" dùng xương người và nguyên tố Cac-bon hợp thành, cho nên người bình thường phân biệt được khác, loại kim cương này cùng kim cương thiên nhiên đều giống nhau. . . . . .

      Trong lòng Liên Tĩnh Bạch chợt cảm thấy tức giận, những thứ "Kim cương" này lại là tro cốt, Mịch Nhi đem tro cốt của người mang theo người!

      vứt bỏ đá quý thiết kế, cẩn thận dùng tro cốt người chế thành kim cương thay thế, cái người chết rốt cuộc có vị trí gì, để cho làm đến bước này!

      Chẳng lẽ, cho dù là người kia chết, cũng muốn dùng lấy loại phương thức này, vĩnh viễn ở cùng người đó sao!

      Đôi mắt Liên Tĩnh Bạch kiệu ngạo như chim ưng chợt dính vào tầng bóng tối sắc, tay chợt bóp chặt cổ Mịch Nhi, kéo người , thanh lạnh lùng giống như hàn băng: "Mịch Nhi-- khuyên tai của em tại sao lại vậy, nên giải thích cho chút! đưa cho em chiếc khóa cũng khảm loại xanh dương này, , đây là dùng tro cốt của ai tạo thành kim cương!"

      người của mình có ấn ký của người khác, điều này khiến Liên Tĩnh Bạch thể giữ vững lý trí!

      Lại là chuyện xảy ra trong năm năm qua, hoàn toàn hiểu thể khống chế mọi chuyện, chịu đủ rồi, thể hiểu Mịch Nhi, đối với thay đổi của hoàn toàn có đầu mối!

      Kể từ sau khi gặp lại tới nay, vẫn luôn quanh co lòng vòng thử thăm dò Mịch Nhi, muốn xa gần xem cất dấu chuyện gì, lần này du lịch gặp phải tất cả mọi chuyện khiến càng thêm quyết tâm thăm dò tình, nhưng vô luận đeo bám dai dẳng như thế nào, Mịch Nhi giống như quyết tâm ăn đòn, giọt nước lọt câu về chuyện nhiều năm rời !

      biết năm năm đó Mịch Nhi trải qua cái gì, đây là khủng hoảng lớn nhất, mặc dù tin địa vị của mình trong tuyệt đối đổi, nhưng cho tới bây giờ vẫn giấu giếm cảm xúc thần bí, khi rời , gặp được người nào và trải qua chuyện gì, cũng khiến muốn biết bằng được.

      Nhưng đều chịu , liền săn sóc ép phải quá mức, cho dù trong lòng khẩn trương, cũng ôm tâm trạng bao dung, muốn dùng chút xíu ấm áp hòa tan . . . . . .

      Nhưng bây giờ, chiếc khuyên tai trở thành kíp nổ, đem tia nhẫn cuối cùng của tiêu hao còn, bây giờ phải biết tất cả mọi chuyện, cho dù là dùng vũ lực uy hiếp, cũng muốn biết được tất cả!

      "Khụ khụ -- buông. . . . . . Buông tay. . . . . ."
      Last edited by a moderator: 19/2/16

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :