[TS] Ta Yêu Nhà Ta - Phong Phi Phượng (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện đã ngừng đăng'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Cindy.Cindy

      Cindy.Cindy Well-Known Member

      Bài viết:
      713
      Được thích:
      2,835
      @honglak chương này 2tieng,eo mỏi lưng đau a:yoyo42:, bợn rất cố gắng tập trung :yoyo36::yoyo36::yoyo36:
      honglak, Linh Sờ Tinhquỳnhpinky thích bài này.

    2. Linh Sờ Tinh

      Linh Sờ Tinh Well-Known Member VIP

      Bài viết:
      1,074
      Được thích:
      9,128
      Ta cứ mong nam 9 về, lâu lắm rồi cho chị Yến nghỉ ngơi, cả Tiểu Tường cũng ít xuất .
      honglak, quỳnhpinkyCindy.Cindy thích bài này.

    3. Cindy.Cindy

      Cindy.Cindy Well-Known Member

      Bài viết:
      713
      Được thích:
      2,835
      bộ này ít về tiểu tường thường xoay qanh chuyện làm ăn của LY vs gd nhà ak:056:
      honglak, quỳnhpinkyLinh Sờ Tinh thích bài này.

    4. Cindy.Cindy

      Cindy.Cindy Well-Known Member

      Bài viết:
      713
      Được thích:
      2,835
      Chương 36: Việc cưới xin của Giai Bình (4).


      Edit: Cindy.



      Lâm Giai Hào bình thường đều ở trước mặt chị em diễu võ dương oai, nhất là năm ngoái, dựa vào mình là Phó quản lý công nhân, mua diện tích lớn trong phòng ở nhân viên trăm hai mươi mét vuông, mùa xuân năm nay dọn nhà, vợ cho mời người nhà qua, lần này vốn muốn mượn hôn lễ của thằng hai mà khoe khoang nhiều, ngờ đến chị vậy mà ở biệt thự , so với nhà cấp bậc lớn hơn, hơn nữa trang trí cũng rất có phong cách, đồ vật trong nhà được chạm trổ cũng rất tinh tế. Những thứ này làm trong lòng rất thoải mái, ghen tỵ cùng phục tất cả cùng bốc lên, chuyện liền vô cùng chua: “Hai người lần lượt đổi công việc, làm sao có thể có tiền mua nhà Cư xá Tân Hoa?”


      Có người như vậy đối với người thân của mình sao?


      “Bọn ta là cướp ngân hàng đó, tiền trong nhà còn cả bao lớn, mua nhà là gì!” Lâm Yến tức giận . Em trai thế nhưng nghi ngờ là vờ làm người giàu sang, cho là ai cũng giống sao, đối với người ngoài tân bốc với cha mẹ như là hàng xóm, làm ra vẻ mình là người có tiền.


      Lâm Giai Hào thấy vui, vừa rồi chị phản ứng kịch liệt như vậy còn chưa từng thấy trong trí nhớ , cảm thấy chị giống như trong trước kia.


      Sắp đến mười giờ, Lâm Yến kêu mọi người lên taxi đến nhà hàng.


      Chưa được bao lâu xe rước dâu liền đến.


      Lâm Yến chỉ thuê chiếc xe con, hai chiếc xe buýt, bên trong xe buýt đầy người, sao đúng là trăm ba mươi bốn mươi người? Hai trăm người sợ rằng cũng đến.


      Lâm Yến vội vàng tìm Quản lý nhà hàng: “Mấy món ăn kia chia đều cho mỗi bàn cần thêm nhiều.” Sợ có người ăn đủ no, Lâm Yến lại , “Cuối cùng lại xào cải trắng cay, đậu hủ chiên ớt, củ cải muối, lại trộn với cải cúc , chuẩn bị nhiều bánh bao chút.”


      Quản lý nhà hàng cười hắc hắc: “Chị có tiền.”


      Lâm Yến để ý đến ông, vài món ăn này cũng phải hơn ba mươi đồng, mười mấy bàn là phải thêm năm trăm đồng.


      Lâm Giai Bình mặc bộ mới, vừa sáng sủa lại đẹp trai, Lan Hương cao thân hình thon thả thanh tú, hai người đứng cùng chỗ giống như đôi kim đồng ngọc nữ, làm người ta hâm mộ , người dẫn chương trình dắt họ qua phòng bao, dẫn đến nhiều khách khứa khen ngợi.


      Lâm Yến vây quanh mẹ , làm bà chào hỏi bà Dương, dù sao, người nhà trai cũng phải chủ động chút mới đúng. Đáng tiếc, mẹ già hồ đồ chỉ nghe lời khuyên, còn trợn mắt bĩu môi, tỏ vẻ bà đối với hôn này rất là hài lòng. Mặcdù trong lòng Llâm Yến buồn bực nhưng mặt cũng biểu lộ gì, khẽ vào tai bà: “Nếu là hôm nay mẹ làm chuyện gì quá phận, làm hỏng hôn lễ này, đến tiểu Bình thu thập mẹ thế nào, sau này con cũng cho mẹ thêm phân tiền.”


      “Cái gì? lặp lại lần nữa!” Lâm mẹ ỷ người nhiều, biết Lâm Yến sợ mất mặt, cố ý lớn tiếng hỏi.


      “Mẹ! Có phải đầu người có chút đau hay ? Cố chịu đựng chút rồi hết, hôm nay là ngày vui của tiểu Bình, mẹ vui mừng đến điên rồi sao?” Lâm Yến trợn mắt nhìn mẹ già hồ đồ.


      Lâm Giai Bình chú ý đến chỗ này khác thường, quay đầu nhìn mẹ , Lâm mẹ thấy trong mắt lóe tà quang, khỏi co rúm lại chút, lúc này mới để Lâm Yến dẫn qua mẹ Lan Hương chào hỏi.


      Lão cha biểu còn được, theo sát vợ, chỉ có hàn huyên cùng mẹ Lan Hương vài câu còn chịu trách nhiệm giám sát vợ, chuyện cần khác người, đại khái là ông cũng sợ bàquấy rối.


      Người dẫn chương trình dựa theo ý Lâm Yến, đem chương trình rút gọn đến ngắn nhất, khách ngồi vào chỗ mình, liền vài câu dạo đầu, liền bảo trưởng bối vào chỗ để chô dâu chú rể làm lễ.


      Lan Hương có cha, cả đen mặt nhìn chằm chằm mẹ mình, bà Dương vốn muốn đứng lên lên phía trước, lúc này lại ngồi xuống dám động đậy, trong mắt Lan Hương chợt xuất nước mắt.


      Lâm Yến gọi người dẫn chương trình vào, bào ta cần gọi người lớn hai nhà tiến lên: “Để cho dâu chú rể hướng về phía cha mẹ hai nhà cúi đầu là được rồi.” Người dẫn chương trình trước đó được Lâm Yến dặn dò, biết hôn lễ này nhiều phiền toái, cũng liền khách chiều theo chủ, làm như Lâm Yến an bài, chào hỏi cha mẹ hai bên mới bắt đầu làm lễ: Bái thiên địa.


      Lan Hương đại khái nghĩ đến cái này, đứng lên tỏ vẻ phản đối, bất đắc dĩ người dẫn chương trình giơ lên cái loa trong tay phóng ra thanh lớn nhất, làm cho lỗ tai mọi người trong phòng ong ong, dâu chú rể theo lời người dẫn chương trình chỉ dẫn, bái thiên địa cha mẹ rồi vợ chồng lạy lẫn nhau, kết thúc buổi lễ xong, người dẫn chương trình câu “Đưa vào động phòng!” Hai người liền tay trong tay ra.


      Khách khứa kinh ngạc dứt, biết là xảy ra chuyện gì, thức ăn thế nhưng bưng lên như khua chiêng gõ trống.


      Mặt Lan Hương xanh mét, lật bàn mình cái, người dẫn chương trình với khách: “Ăn cơm, ăn cơm, mọi chuyện đều xong rồi, về phần hai bên thông gia có chuyện gì, họ tự thương lượng.”


      Lan Hương phất tay áo bỏ .


      Nhà hàng vội vàng bưng thức ăn lên bàn mới, Lâm Yến gấp gáp chạy qua gọi mọi người vào bàn: “Mọi người ăn trước , cả nhà thông gí có ý kiến gì, tôi sẽđi hỏi thăm tốt.” lại mang vẻ mặt mong đợi nhìn mẹ Lan Hương, “Bác thông gia, ăn cơm trước .”


      Mẹ Lan Hương thở dài, ngồi xuống, lúc này trái tim treo cao của Lâm Yến mới roi xuống.


      Rất nhiều khách ở trong núi ra, còn chưa có thấy hôn lễ trong thành phố, có mấy người bỏ lại đũa đuổi theo Lan Hương ra ngoài, phần lớn căn bản là phải cái gì chí thân, chỉ buồn bực ăn nhiều chút.


      Lâm Yến nào có khẩu vị ăn cơm, cùng Lý Tuệ đến của phòng ăn, Lan Hương hầm hừ quay lại, thấy Lâm Yến, nổi giận đùng đùng hỏi: “Lan Hương đâu?”


      du lịch rồi!” Sắc mặt ta cực thối, Lâm Yến càng cao hứng, cười hì hì đáp, giấy hôn thú lĩnh, hôn lễ cử hành, cho dù hôn lễnày giống trò cười thế nào, dù sao thân thích Dương gia cũng biết Lan Hương gả cho người, người lòng dạ hiểm độc này còn có thể làm gì? Cùng lắm tương lai Lan Hương ít về nhà mẹ đẻ mà thôi.


      “Lan Hương có gì với hay ?”


      rất nhiều, về chuyện gì?”


      Lan Hương cắn răng: “Tôi còn thiếu nợ người ta ba ngàn.”


      “Là Lan Hương mượn, tự nhiên Lan Hương trả cần quan tâm nhiều.”


      “Tất nhiên là tôi mượn.”


      “Nga, cái này tôi biết, bởi vì trai nhà thông gia có nợ bên ngoài, Lan Hương phân tiền hồi môn cũng có, chúng ta vì vậy mà xem thường ấy.”


      trai Lan Hương thở hổn hển chút, sắp bị tức chết: “Chúng ta nhà thông gia này, còn muốn?”


      “Có hay cũng sao cả, dù sao tôi nhiều chị em, rất phiền, nghe còn em trai em , hai Lan Hương từ khi đậu trường quân đội liền trở lại nhà, ta bây giờ làm chức vụ gì ở bộ đội nha, ở địa phương nào nhỉ, hình như cũng biết ? hình như ta kết hôn, cũng có đưa vợ trở lại. May là còn có em Lan Hương này, nếu cũng muốn lui tới, dù sao cũng quan hệ gì với tôi, đại khái cần bận tâm, con rận cũng cắn người.”


      Đây là nhục nhã vô cùng của Lan Hương, năm đó muốn em trai đem tiền lương giao cho quản lý, vì vậy mà em bất hòa, em trai trở lại, mẹ già biết lặng lẽ chảy bao nhiêu nước mắt, người trong thôn nhìn ra khác lạ, sau lưng đám tiếu có thể đánh gãy lưng ta, em lớn lấy chồng, em rể cùng đánh nhau trận, hai nhà nhìn lẫn nhau, bây giờ em rể này nhìn tốt chút, nếu là còn lui tới.....


      May là dù da mặt trai Lan Hương dày, cũng thể lo lắng.


      Lý Tuệ kéo Lâm Yến, mới vào cửa vợ chồng Lâm Giai Hào ra ngoài, thấy chị cũng chào hỏi, Diêu Tĩnh Văn thầm tiếng: “Giống heo ăn thực nhiều.” Hai vợ chồng nghênh ngang rời .


      Lý Tuệ khẩn trương nhìn Lâm Yến.


      Lâm Yến cười khổ: “Cha mẹ em suốt ngày hại em còn chu cấp nó, nuôi ra loại khinh người như vậy, nhứng thứ văn chương kia đều vào bụng chó rồi .”


      Lý Tuệ biết an ủi Lâm Yến thế nào, thể làm gì khác hơn là kéo tay , đến bàn trống ngồi xuống, nhà bếp bắt đầu đem mì canh chua lên, hai người ăn chén lại gắp vài miếng thịt lá sen rồi từ từ ăn.


      Thức ăn xuống bụng, tâm tình Lâm Yến tốt hơn chút, thấp giọng cho Lý Tuệ: “Em biết hôm nay thuận lợi, mới sắp xếp hôn lễ thành như vậy. Vốn là đề phòng bà mẹ hồ đồ của em. Về phần trai Lan Hương chẳng qua là thấy ta như con thiêu thân, có chút đề phòng, ngờ chó ngáp phải ruồi, nếu phải vội vàng kết thúc lễ biết hôm nay nháo đến thế nào.”


      “Sao để ta ở lại cho đưa Lan Hương?”


      “Nghe lần đầu gả Lan Hương, ta ngăn lại cho , chú rể đánh nhau với ta, Lan Hương là bị cướp , hôn lễ bị loạn cũng tiến hành nghi thúc, ta và chú rể đánh nhau đến bể đầu chảy máu.”


      “Người này kinh tởm, em tốt như vậy liền hủy trong tay ta.” Lý Tuệ nghĩ đến trai thương mình, nhất thời cảm thấy mệnh chính mình còn khổ.
      honglak, Andrena, Nhi Đặng6 others thích bài này.

    5. Linh Sờ Tinh

      Linh Sờ Tinh Well-Known Member VIP

      Bài viết:
      1,074
      Được thích:
      9,128
      May mà đám cưới thuận lợi, nhanh gọn quyết đoán.
      quỳnhpinkyCindy.Cindy thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :