1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Bệnh án khám chữa FA di căn - Lam Bạch Sắc

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Kỳ Kỳ

      Kỳ Kỳ Well-Known Member

      Bài viết:
      1,341
      Được thích:
      295
      BỆNH ÁN KHÁM CHỮA FA DI CĂN

      Tác giả: Lam Bạch Sắc

      Thể loại: Oan gia, đô thị, ngọt ngào...

      Dịch: Losedow

      Trạng thái:Full

      Nhân vật chính: Trịnh Diễn Tự, Viên Mãn, Trần Trình, Lộ Tử Dụ

      Nhân vật phụ: Lê Giai Hân, Cao Đăng, Bác Yến

      Nguồn: Facebook: Losedow

      GIỚI THIỆU



      Trịnh tiên sinh: Thai phụ phải cẩn thận chút.

      giáo Viên: Đây phải là có thai. Đây là thịt của tôi. Thịt của tôi đấy.

      Trịnh tiên sinh: Vậy cái công ty cố vấn kia của em trắng ra là giúp phụ nữ cua trai à?

      giáo Viên: Cũng giúp đàn ông cua phụ nữ... Hay giúp đàn ông cua đàn ông cũng được. thiên về khuynh hướng nào?

      Trịnh tiên sinh: Tôi rất nhớ mũm mĩm lúc ban đầu, giống em bây giờ...

      Trịnh tiên sinh: Ha ha ha.
      tien248Hale205 thích bài này.

    2. Kỳ Kỳ

      Kỳ Kỳ Well-Known Member

      Bài viết:
      1,341
      Được thích:
      295
      Chương 1

      Chiều tối thứ sáu, giờ cao điểm tan tầm, vô số dòng xe cộ đan nhau trong thành phố Bắc Kinh rộng lớn. Giữa hè, khí nóng bức và tiếng còi ô tô đan vào nhau tạo thành tấm lưới oi bức khiến người ta gần như thở nổi.

      Tuy nhiên lúc này góc nào đó trong tòa nhà SOHO nằm ở nơi nào đó trong thành Bắc Kinh lại được bao phủ bởi bầu khí áp thấp lành lạnh. Tiếng giày cao gót vang vọng lách cách hành lang. quý ăn mặc chỉnh tề, mặt mang biểu cảm, cao ngạo nện gót giày tới, mở cửa công ty treo bất cứ biển hiệu nào.

      Bên trong cửa cũng trống vắng như bên ngoài. quầy lễ tân tạo hình thông thường đặt lẻ loi lọ hoa bằng thủy tinh tạo hình thông thường, cắm bó hoa tạo hình thông thường, phân biệt được hay giả. Quý trẻ tuổi vô thức nhìn quanh lượt, ngay cả bóng người cũng có, đừng gì đến tiểu thư lễ tân, chỉ có thiết bị lấy số điện tử vẫn miệt mài chạy hàng chữ: 18:30 - 19:30, Trần tiểu thư.

      Cảnh tượng này khiến quý trẻ tuổi khỏi liên tưởng đến hình ảnh khi đến bệnh viện xếp hàng lấy số khám bệnh. cho rằng có bệnh chắc? Quý trẻ tuổi nhịn được khinh thường, lập tức quay đầu ra, lại lập tức kinh hãi trợn tròn mắt.

      gã thanh niên đẹp trai lẳng lặng đứng sau lưng , mỉm cười với .

      ràng mấy giây trước trong phạm vi năm mét xung quanh người vẫn bóng người, đột nhiên ở đâu lại mọc ra người như vậy?

      còn chưa kịp suy nghĩ về vấn đề này, gã thanh niên đẹp trai đưa tay làm động tác xin mời: “Trần tiểu thư, mời theo tôi”.

      ***

      Cứ thế, Trần tiểu thư theo đối phương vào văn phòng yên tĩnh với vẻ mặt nghi hoặc.

      Lại nhìn nhãn mác vạt áo của gã đẹp trai - Gordon, xác định mình nhìn lầm, ánh mắt hơi khinh miệt của Trần tiểu thư lại lần nữa xuất : “ Viên đâu?”

      Gã đẹp trai vẫn mỉm cười như cũ: “ Viên làm bên ngoài, khi nào ấy về, chúng tôi phản hồi đầy đủ chi tiết sơ chẩn của tiểu thư lần này cho...”

      Đáng tiếc gã còn chưa xong bị ngắt lời: “Chờ ! Có thể hiểu lầm mục đích tôi đến đây. Tôi đến phải để khám bệnh... Huống hồ tôi cũng cảm thấy tôi có bệnh gì, tôi tới đây chỉ để làm cho mẹ tôi từ bỏ ý định này ”.

      Gã đẹp trai vẫn chỉ mỉm cười, yên lặng đưa cho tờ giấy.

      Trần tiểu thư cúi xuống xem lướt qua lát. lên trước mắt tờ đơn xin vào hội, mẹ điền xong cho . Đương nhiên phí nhập hội cũng là mẹ nộp cho . Nhìn chuỗi số 0 dòng ghi phí nhập hội, Trần tiểu thư lập tức cảm thấy hơi khó thở.

      Gã trai hay cười trước mặt lại vẫn mỉm cười chém thêm đao: “Nếu bây giờ rút khỏi hội, hội phí cũng được trả lại”.

      Trần tiểu thư lặng lẽ nghe tiếng ví tiền rỏ máu, hoàn toàn phát gã trai thích cười trước mắt đột nhiên thu lại nụ cười ấm áp, ngẩng đầu nhìn camera giám sát tường, nhướng mày đầy vẻ xảo quyệt.

      ***

      Phòng bên cạnh, màn hình máy tính rất lớn hiển thị ràng hình ảnh vừa rồi.

      Đôi tay hơi mũm mĩm, tay lấy nửa miếng pizza từ trong hộp ra, tay kia cầm kẹp tài liệu lên.

      Động tác ăn pizza và động tác lật tài liệu đồng bộ cách hoàn mỹ.

      Trần tiểu thư, 32 tuổi, theo đánh giá chuyên môn, chỉ số độc thân di căn đến mức 3 sao rưỡi. Sau khi mối tình đầu ngây ngô thời cấp hai bị mẹ và giáo viên chủ nhiệm phối hợp bóp chết từ trong trứng nước, Trần tiểu thư còn lần nào nữa. Mỗi lần nhìn thấy con cái của các bạn mình tới tấp xếp hàng vào cung điện hôn nhân, phong bì mừng đám cưới như bị máu rỏ trong lòng nhuộm đỏ, cuối cùng mẹ của Trần tiểu thư được biết đến công ty này qua lời của em họ của con của em vợ của bà bạn bài bạc của mình. Cậu thanh niên này cũng ế kinh niên, vậy mà nhờ có giúp đỡ của giáo Viên cuối cùng cũng theo đuổi được nữ thần trong lòng mình cách thuận lợi. Trần tiểu thư chịu nổi mẹ mình hết khóc lóc kêu gào lại dọa treo cổ, miễn cưỡng đồng ý đến đây gặp giáo Viên, danh nhân mạng mà từng có thời hâm mộ. Đáng lưu ý là, mặc dù Trần tiểu thư từng là trong hàng triệu người theo dõi trang weibo có tên gọi “ Viên hôm nay làm thêm giờ”, nhưng vì giáo Viên thường xuyên quảng cáo cho công ty đối thủ của weibo nên quyết đoán bỏ theo dõi...

      người thuộc tầng lớp thượng lưu trong giới văn phòng với tính cách và dáng người cùng nóng bỏng như nhau có vẻ như hơi khó đối phó. Lại nhìn Trần tiểu thư màn hình máy tính, quả nhiên là cực kì tình nguyện, bắt chéo chân, hai tay khoanh trước ngực, tư thế như thể tuyên chiến “Để tôi chống mắt xem các người có thể làm nên trò trống gì”.

      “Tôi chính là người hưởng thụ độc thân, thích độc thân, dự định độc thân cả đời, muốn xuất người đàn ông để hạ thấp mức sống của tôi. Tôi cần các vị giúp tôi, nếu các vị nhất định muốn giúp xin hãy giúp tôi thuyết phục mẹ tôi. Mẹ tôi hiểu quan niệm của tôi, cho rằng chỉ cần kết hôn người phụ nữ nào cũng rất đáng thương. Ngày trước mẹ tôi bỏ ra mấy triệu đưa tôi ra nước ngoài du học chính là để tôi bị giam cầm trong những tư tưởng cổ hủ, là có lỗi với mười tám đời tổ tông hay sao chứ?”

      Nghe đến đó, bàn tay mập mạp cuối cùng buông miếng pizza xuống, rút tờ giấy ăn lau tay, lục tìm điện thoại di động dưới đống đồ ăn vặt thượng vàng hạ cám bàn, sau đó bấm dãy số.

      Lập tức thấy gã trai đẹp màn hình máy tính bí mật bấm nút nghe chiếc tai nghe bluetooth đeo tai.

      “Cao Đăng, đừng vòng vo với ta nữa, vào việc luôn ”.

      Nhận được mệnh lệnh của Viên, Cao Đăng vẫn giữ nguyên nụ cười tươi tắn, cầm lấy chiếc iPad bàn, vừa chậm rãi mở ra vừa : “Trần tiểu thư, nếu tiểu thư hưởng thụ cuộc sống độc thân như , vậy người này là thế nào?”

      Trần tiểu thư vốn chỉ khinh miệt liếc màn hình iPad, nhưng ngay lập tức mọi biểu cảm mặt đều đông cứng.

      Cao Đăng mở tệp trình chiếu ppt ra, Trần tiểu thư khiếp sợ đến mức này chẳng qua là vì trang đầu tiên trong tài liệu có ảnh của Trần tiểu thư và người đàn ông.

      đúng ra đây thể coi là bức ảnh chụp chung, mà là giữa đêm khuya, Trần tiểu thư đứng ngoài cửa gian phòng làm việc, lẳng lặng nhìn người đàn ông đó ở trong phòng. Lúc này ống kính máy ảnh được giấu ở góc kín đáo, chỉ ghi lại khuôn mặt lạnh lẽo và trầm lặng của người đàn ông vùi đầu làm việc mà còn ghi lại cả ánh mắt si mê của Trần tiểu thư.

      Trần tiểu thư sững sờ đủ ba giây rồi đứng bật dậy, ánh mắt ngập tràn tức giận: “ theo dõi tôi?”

      Cao Đăng liếc nhìn bức ảnh. Trần tiểu thư trong ảnh có vẻ hơi tự ti, quả thực hoàn toàn trái ngược với vẻ ngang ngược đanh đá lúc này. thầm lắc đầu trong lòng, ngoài mặt lại vẫn mỉm cười như xưa nay vẫn thế: “Đương nhiên, chúng tôi phải làm thế nào để xứng với khoản phí nhập hội mà mẫu thân của tiểu thư thanh toán”.

      Trần tiểu thư vẫn giận dữ trợn mắt nhìn, Cao Đăng vẫn mỉm cười, hai người yên lặng giao chiến vô số lần trong khoảng thời gian ngắn ngủi, cuối cùng Trần tiểu thư đột nhiên ngòi bệt xuống ghế, thất bại tan tác.

      ***

      Thời gian trôi qua từng phút từng giây, đồ ăn vặt bàn càng ngày càng ít dần. Hình ảnh giám sát màn hình máy tính như cảnh quay chậm, phác hoạ nét những biểu cảm tự giễu, đơn, ngọt ngào mặt Trần tiểu thư. Cuối cùng đồng hồ treo tường cũng chạy đến bảy rưỡi. Bàn tay mũm mĩm thỏa mãn đặt túi khoai tây chiên vừa ăn hết sạch xuống, cửa phòng bị mở ra từ bên ngoài, bóng dáng cao ráo của Cao Đăng lao vào phòng nhanh như chớp.

      “Chị Viên, chị có thể dừng ăn được ? Chị 65 cân rồi đấy”. Vừa thấy trong phạm vi bán kính 50 lấy Viên Mãn làm trung tâm bày toàn đồ ăn vặt, Cao Đăng ngán ngẩm bóp trán.

      “Sai rồi, tôi mới 64 cân 6 lạng, còn khuya mới đến 65 cân”.

      Như thể lừa mình dối người, Viên Mãn cầm tài liệu về Trần tiểu thư đè lên đống túi đựng đồ ăn trống bàn, dùng cách này để che giấu tai mắt người khác. Cao Đăng cúi xuống, nhìn thấy tài liệu về Trần tiểu thư liền khẽ cau mày, yên lặng gì nữa.

      Viên Mãn vẫn tràn ngập lòng tin, hoàn toàn phát khác thường của Cao Đăng: “Tôi đoán trước từ lâu rồi, Trần tiểu thư bao nhiêu năm đương gì chắc chắn là có nguyên do, kết quả điều tra cho thấy quả nhiên như vậy!”

      “...”

      Thấy Cao Đăng tiếp lời, Viên Mãn ngày càng đắc ý, giữ mồm giữ miệng gì nữa: “Kì thực thế gian này, ngàn vạn lí do tìm được đối tượng suy cho cùng cũng chỉ có mấy loại. A, quỹ quan hệ lại chỉ ru rú ở nhà. B, ngoại hình xấu còn thích để mặt mộc. C, nghèo kiết xác còn ra vẻ thanh cao. D. ràng tìm được đối tượng còn tuyên bố thích sống độc thân. E, thích người khác lại sợ bị từ chối, người khác thích mình lại rất tốt nhưng em rất tiếc. F, toàn bộ những điều . ả Trần tiểu thư này dù lương năm cả triệu, chạy xe sang, ở biệt thự nhưng cũng thoát được mấy lí do này. phải ta muốn , chẳng qua người ta thích quá cao với tới được, thế nên mới lừa mình dối người tung hô độc thân vạn tuế...”

      “Hay là chúng ta nhận vụ này nữa?” Cao Đăng đột nhiên lên tiếng ngắt lời .

      Viên Mãn khựng lại: “Vì sao?”

      Cao Đăng đưa tay chỉ bức ảnh dán trong tài liệu về Trần tiểu thư: “Chị đừng quên kẻ ta thích là nghiệt phương nào”.

      “...”

      Lần này ngay cả Viên Mãn luôn luôn năng đốp chát ngại ai cũng khỏi im lặng.

      ***

      Đúng vậy, mặc dù nhân vật chính trong vụ làm ăn này là Trần tiểu thư bị họ điều tra đến tận chân tơ kẽ tóc, còn thiếu chi tiết gì, nhưng nhân vật chính còn lại...

      Viên Mãn lặng lẽ gõ vào khung tìm kiếm máy tính. Còn chưa gõ xong, máy tính tự động gợi ý: Trịnh Diễn Tự.

      Ba chữ này quả thực là ác mộng của Viên Mãn suốt tháng nay.

      Nhưng Viên Mãn vẫn cố nén ớn lạnh dưới đáy lòng, nhanh chóng tìm được thư mục có tên Trịnh Diễn Tự, lẳng lặng mở xem thành quả của mình tháng nay.

      Lại càng xem càng sầu não, càng xem càng có manh mối.

      Cao Đăng bên cạnh chán nản nhún vai: “Trần tiểu thư mặc dù khẩu thị tâm phi, nhưng ta câu rất đúng...”

      Gã dừng lại lát, hắng giọng, bắt chước giọng của Trần tiểu thư và thói quen ngạo mạn dùng lỗ mũi nhìn người khác của , nhắc lại chính xác đến từng chữ: “Các người có thể giúp gì được tôi? Giúp tôi theo đuổi được Trịnh Diễn Tự? Với tư chất của các người? thể được. Hay là giúp tôi tìm được người đàn ông hấp dẫn hơn ấy? Với tư chất của ấy... Càng thể được. Vì thế bất kể quá trình thế nào, kết cục đều chỉ có ba chữ: thể được”.

      Mỗi người đều có nhược điểm, luôn có thể thông qua nhược điểm này để nhìn thấu vào trong lòng người đó. Nhưng và Cao Đăng theo dõi vị Trịnh tiên sinh này đủ tháng, phát vị Trịnh tiên sinh này giống như mặt gương hề có sơ hở, phản xạ lại ánh sáng lạnh lẽo và dáng vẻ ngu ngốc của người ngoài, lại khiến người ta thể đoán được khung cảnh phía sau tấm gương đó như thế nào.

      Trong thư mục có tên Trịnh Diễn Tự ghi lại tất cả mọi hành tung của Trịnh tiên sinh trong tháng nay. có nhàn hạ, có giải trí, có bất lương sở thích lành mạnh nào, có phụ nữ, có đàn ông, thứ duy nhất miễn cưỡng được coi là thích chẳng qua chỉ là sáng sớm mỗi ngày chạy bộ tiếng. Trong tiếng này Viên Mãn chỉ dùng mắt thường cũng có thể phát dưới năm phụ nữ có ý đồ với ta. Bao gồm nàng suốt ngày mặc áo thun ba lỗ với vòng ngực 34D luôn xuất đúng giờ đường chạy của ta; Bao gồm bé nhân viên thu ngân 19 tuổi làm thêm nhận dịp nghỉ hè ở cửa hàng tạp hoá ta mua nước sau khi chạy xong; Bao gồm vợ bé của gã trọc phú gần năm mươi tuổi ở tầng nhà ta, lần nào cũng “tình cờ” gặp ta trong thang máy... Nhưng vị Trịnh tiên sinh này vẫn ung dung né tránh toàn bộ những đòn tấn công ngấm ngầm hay công khai của đám tinh nhền nhện công lực thâm hậu này, cuối cùng luyện thành công phu độc thân ngàn năm những tưởng thất truyền.

      hề có sơ hở, cũng... hề có nhiệt độ.

      Gã Trịnh Diễn Tự này rốt cuộc là kẻ như thế nào?

      Viên Mãn im lặng tắt máy tính, cùng Cao Đăng bên cạnh trợn mắt nhìn nhau. Đúng là ... điệp vụ bất khả thi.

    3. Kỳ Kỳ

      Kỳ Kỳ Well-Known Member

      Bài viết:
      1,341
      Được thích:
      295
      Chương 2

      “Nhân lúc chúng ta còn chưa đầu tư quá nhiều nhân lực, tinh lực, vật lực, tài lực, bỏ cuộc vẫn còn chưa muộn”.

      Đối mặt với ánh mắt đầy khích lệ này của Cao Đăng, Viên Mãn quả thực chỉ còn nước ngậm bồ hòn làm ngọt. có thể với Cao Đăng rằng phải mình muốn bỏ cuộc mà là thể bỏ cuộc hay ?

      Bởi vì tiêu sạch tiền phí nhập hội của Trần tiểu thư từ lâu rồi...

      Viên Mãn đảo mắt vòng, cuối cùng kết luận: “Công việc có thể làm, nhưng cơm thể ăn. Có thực mới vực được đạo, mới có tâm tình nghĩ cách, cho nên bây giờ phải ăn cơm cái !”

      ***

      tiếng rưỡi sau, Viên Mãn và Cao Đăng cuối cùng cũng vào nhà hàng Michelin nằm đường vành đai 5 phía bắc.

      Viên Mãn là người có thể mua váy áo mới trong quý, có thể ngày ngày tàu điện ngầm, nhưng tuyệt đối thể bạc đãi chính mình trong chuyện ăn uống. Cùng đạo lí như vậy, bình thường hai cây số mệt chết mệt sống, kêu cha gọi mẹ, nhưng để ăn bữa ngon lại có thể vượt qua trăm núi ngàn sông, kêu khổ kêu mệt, hoàn toàn cam tâm tình nguyện. Cao Đăng sớm quen với chuyện này, từ đường vành đai 3 phía đông chạy đến đường vành đai 5 phía bắc ăn cơm là gì? Những chuyện khác thường như bị kéo từ Bắc Kinh đến Vũ Hán chỉ để ăn bữa tôm hùm cay cũng trải qua rồi...

      Viên Mãn ngồi đối diện mặc bộ đồ hai trăm tệ mua taobao, gọi món tôm hùm giá hai ngàn tệ, mặt đỏ, tim đập. Cao Đăng rất quen thuộc, thậm chí còn thèm ngẩng đầu lên, dáng vẻ hết sức thản nhiên.

      Món ăn Pháp có đặc điểm là chậm. Chậm rãi dùng thứ đồ ăn tinh xảo bằng bạc lấy thịt tôm từ trong vỏ ra đưa vào miệng, Viên Mãn khẽ nheo mắt, tỏ ra tương đối thỏa mãn.

      “Tôm hùm châu Úc với vang trắng của Đức là tuyệt phẩm, cũng giống như đồ xiên nướng Vọng Kinh với bia X 6 tệ 8 chai vậy”.

      Viên Mãn chuẩn bị hưởng thụ miếng thứ hai, Cao Đăng lại đến chuyện nên lúc nãy: “Chuyện của Trịnh Diễn Tự rốt cuộc làm thế nào?”

      Động tác của Viên Mãn khựng lại nhưng khôi phục rất nhanh, tiếp tục đưa thịt tôm vào miệng. Chi tiết này thoát được mắt Cao Đăng, vừa nhìn biết bà chị này làm bộ nghe thấy. Gã định lên tiếng vạch trần, đúng lúc này Viên Mãn dường như bị nghẹn, vẻ mặt lập tức cứng đờ, mắt trợn tròn nhìn về phía nào đó.

      Cao Đăng liếc Viên Mãn: “Đừng làm bộ nữa!”

      ngờ gã vừa dứt lời nghe thấy phụt tiếng, Viên Mãn phun miếng tôm trong miệng ra, vẽ thành đường parabol hoàn hảo, vừa khéo rơi đúng vào trong ly rượu của Cao Đăng.

      Miếng tôm chậm rãi chìm xuống đáy ly rượu, đồng thời bóng người nhanh chậm vào nhà hàng, thẳng về phía Viên Mãn.

      Lúc này Viên Mãn mới hoàn hồn, khỏi nuốt nước bọt: “Á đù!”

      “Chị Viên, chú ý hình tượng”. Gã Cao Đăng này lúc riêng tư có trêu chọc thế nào gã cũng chấp nhận được, nhưng trước mặt người ngoài lại cực kì giữ ý, ngay cả điệu chuyện cũng phải luyện tập làm sao để trầm thấp mà cao nhã. Dùng lời của chính gã mà , đó chính là giả tạo đến tầm nghệ thuật. Làm sao gã có thể cho phép những lời thô tục ở chỗ này, còn bị nhân viên phục vụ liếc nhìn với vẻ chén ghét nữa?

      Viên Mãn vẫn ngừng nháy mắt với Cao Đăng, Cao Đăng mới quay đầu nhìn lại theo hướng ra hiệu.

      Gã vừa nhìn thấy người đó lập tức quay lại, kinh hãi đến mức thanh cũng run rẩy: “Á đù đù đù đù!”

      Mà lúc này kẽ đầu sỏ gây ra tất cả những rối loạn này vừa vặn qua bên cạnh Cao Đăng. Hiển nhiên ta cũng nghe thấy chuỗi thanh liên tiếp của Cao Đăng, khẽ nhướng mày liếc Cao Đăng cái rồi mất.

      Chỉ là ánh mắt cực kì nhạt nhẽo, lại khinh bỉ Cao Đăng đủ lượt từ xuống dưới, từ trong ra ngoài. Cao Đăng cảm thấy mình như vừa bị trúng đòn với 10.000 điểm tổn thương.

      sai, kẻ qua sát bên cạnh bàn của hai người bọn họ phải ai khác mà chính là Trịnh Diễn Tự.

      Đêm trăng mờ gió , nhà hàng Pháp lãng mạn, trong lúc Cao Đăng còn bận hóa giải 10.000 điểm tổn thương đó, Viên Mãn nhạy bén đánh hơi thấy tình hình đúng. rút khăn ăn lau khóe miệng, đứng dậy, xoay người, đuổi theo, động tác nhịp nhàng liền mạch. Vì vậy Cao Đăng còn tặc lưỡi than thở với chỗ ngồi trống đối diện: “Đúng là trùng con bà nó hợp...”

      nghe thấy phản hồi, Cao Đăng nghi hoặc ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy bóng dáng hơi béo vù cái rồi biến mất sau chỗ rẽ phía trước xa.

      Kì thực nếu làm kẻ lừa đảo mạng mà làm thám tử Viên Mãn cũng tuyệt đối đạt tiêu chuẩn, Cao Đăng suy nghĩ miên man.

      Chỉ tiếc thám tử nghiệp dư Viên Mãn phụ lòng chờ mong của Cao Đăng, vừa qua chỗ rẽ chẳng bao lâu để mất mục tiêu.

      Thôi đành vậy, mặc dù cao 1 mét 72, người cao chân dài, nhưng ai bảo lại hơi béo chứ? Cao Đăng cho rằng còn 65 cân, nhưng thực ra tháng trước cũng đột phá con số này. Làm sao so được với gã nọ cao 1 mét 85, chân dài mét mốt chứ? Cho nên chỉ chớp mắt sau mất mục tiêu nhưng Viên Mãn vẫn cảm thấy mình có gì phải tự trách, lần lượt tìm từng phòng riêng là kiểu gì cũng thấy.

      Đương nhiên việc ngụy trang thích hợp cũng là cần thiết. là khách quen ở đây, mặc dù nhân viên phục vụ quen biết tỏ ra rất khó xử nhưng vẫn cho mượn bộ đồng phục. Trong phòng nghỉ của nhân viên, Viên Mãn thay quần áo bằng tốc độ nhanh nhất, nín thở đứng trước gương, quan sát lượt từ xuống dưới.

      Vì sao lại phải nín thở?

      Bởi vì bé nhân viên nọ là quá coi trọng , ngờ lại cho mượn bộ đồng phục cỡ S.

      Viên Mãn cúi đầu xuống nhìn cái bụng bị bó chặt tròn ung ủng của mình, lặng lẽ than thở đây mới là “hít thở cũng đau đớn” theo đúng nghĩa đen, trong phòng nghỉ yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng kêu sợ hãi: “Chị Viên, chị thay xong chưa? Quản lí của em đến rồi!”

      Viên Mãn lập tức sợ gần chết, nhất thời nín thở được. Tách tiếng, chiếc cúc ở vị trí bụng của bộ đồng phục đứt chỉ nửa.

      Viên Mãn cúi xuống nhìn chiếc cúc hoảng sợ run rẩy trước bụng, lại nhìn bé nhân viên thò đầu vào khe cửa với vẻ mặt cuống quýt, tình hình cấp bách, nhiệm vụ nặng nề, quả còn thời gian để loay hoay nữa. Vả lại từ xưa tới nay đâu có hùng nào chết trận lưng ngựa chỉ vì chiếc áo giáp hơn cỡ? ! Vậy ...

      Hùng dũng, hiên ngang ra chiến trường!

      Nhưng Viên Mãn nhanh chóng nhận ra điều, trong sông dài lịch sử mấy ngàn năm có lẽ hùng nào chết trận lưng ngựa vì bộ áo giáp hơn cỡ, nhưng chắc chắn có hùng chết ngạt lưng ngựa vì bộ áo giáp - hơn - hai - cỡ!

      rất muộn, khách khứa lẽ ra còn quá nhiều, nhưng Viên Mãn liên tục tìm ba phòng riêng mà phòng nào cũng có khách. Khách hàng lại tưởng là nhân viên phục vụ , sai vào rót nước rót rượu như thường. Viên Mãn dễ gì thoát thân, nhịn được cầu khẩn các bạn mỡ người mình, mong sao phòng tiếp theo nhất định phải là phòng của Trịnh Diễn Tự.

      Viên Mãn cứ thế vừa cầu khẩn vừa giả bộ bưng khay mở cửa phòng riêng tiếp theo.

      Các bạn mỡ đồng hành với nhiều năm quả nhiên có tác dụng hơn đủ loại thần tiên. Nhìn phía sau lưng người đàn ông ngồi bên bàn ăn quay lưng về phía chẳng phải là Trịnh Diễn Tự sao?

      Âu phục sẫm màu, tóc cắt ngắn, cổ áo sơ mi lộ ra trắng tinh tì vết. Bàn tay đặt bàn ăn có những ngón tay thon dài, hề có chỗ nào thừa thãi. Cộng thêm chiếc ghim cài tay áo xinh xắn, lối cài kiểu Pháp và chiếc đồng hồ mặt đen sang trọng cổ tay, nơi nào cũng lộ ra vẻ kĩ tính đặc trưng của người thuộc cung xử nữ. Chắc hẳn thế giới này cũng chỉ có Trịnh Diễn Tự mới có thể thống nhất những thứ này người cách hoàn mỹ.

      Còn người ngồi đối diện với ta...

      Cái nhìn đầu tiên, Viên Mãn lại chỉ thấy cặp bưởi tròn trịa, à , phải đôi ngực tròn trịa. Mà chị Bưởi cổ áo thấp gần đến rốn này tạm thời còn phát tồn tại của Viên Mãn, bởi vì ta tập trung toàn bộ tâm tư dưới gầm bàn: Mũi giày cao gót ngừng trượt từ xuống dưới ống quần người đàn ông đối diện, nhàng như có như .

      Mắt chị Bưởi cũng hề nhàn rỗi mà nhìn chằm chằm người đàn ông đối diện, dường như chỉ dùng ánh mắt có thể lột sạch người đàn ông này ra.

      So sánh với cảnh tượng này, bữa ăn vừa rồi của và Cao Đăng là quá thuần khiết. chỉ mải lột quần áo tôm hùm, là... cũng quá thuần khiết! Ý nghĩ này vừa xuất trong đầu bị ý nghĩ khác triệt để át mất.

      Trịnh Diễn Tự ngờ lại hẹn hò với loại người này?

      Trịnh Diễn Tự ngờ lại hẹn hò với loại người này?

      Trịnh Diễn Tự ngờ lại...

      Có lẽ là oán niệm của quá lớn nên quấy nhiễu hai người tán tỉnh nhau. Chị Bưởi ngẩng đầu lên: “ là ai?”

      Đương nhiên người đàn ông nọ cuối cùng cũng quay đầu lại nhìn về phía Viên Mãn.

      Lập tức Viên Mãn cảm thấy thế giới lại trở về thế giới bình thường mà quen thuộc, người đàn ông này phải Trịnh Diễn Tự.

      “Tôi có bảo cho phép vào ?” Chị Bưởi bị phá rối nhã hứng, lời khó tránh khỏi có chút kích động, cặp bưởi tròn trịa cũng lúc lắc mấy lượt, Viên Mãn cảm thấy như mình bị đánh trúng...

      “Xin lỗi, xin lỗi!” Viên Mãn liên tục tạ lỗi, kịp xoay người mà bưng khay lui lại từng bước. May mắn là kịp thời lui ra khỏi phòng trước khi tuyệt chiêu lúc lắc bí truyền của chị Bưởi tạo thành tổn thương lớn hơn cho mắt .

      Luống cuống kịp chọn đường, lui ra ngoài phòng trở lại hành lang, cho rằng mọi qua, ngờ giây sau lại đụng vào ngực phụ nữ khác.

      Đúng là bưởi trước chưa qua, bưởi sau tới.

      Cốc nước khay bị rơi xuống đất, nước bắn ra tung tóe về phía chân người phụ nữ đó. ta kêu lên tiếng, mặc dù né tránh đủ nhanh nhưng giày cao gót vẫn bị ướt nửa. Viên Mãn lập tức lo lắng ngẩng đầu lên nhìn, trước mắt phụ nữ với khuôn mặt lạnh lùng, đầu mày khóe mắt đều lộ vẻ kiêu ngạo. Lại nhìn cánh cửa phòng riêng bên cạnh, xem ra người phụ nữ này cũng vừa từ trong phòng ra giống như , cho nên mới va vào nhau như vậy.

      “Xin lỗi, xin lỗi...”

      Viên Mãn vội vàng dịch sang bước, cúi xuống nhặt cốc lên.

      “Số hiệu nhân viên của là bao nhiêu? Tôi phải khiếu nại ”.

      Người phụ nữ vừa vừa nhìn tấm thẻ nhân viên đeo ngực áo đồng phục của Viên Mãn. Viên Mãn vội che lại, đó đâu phải số của ?

      Hành động của dường như chọc giận người phụ nữ đối diện. Thấy trong mắt đối phương bùng lên hai ngọn lửa , Viên Mãn lập tức cảm thấy hô hấp càng thêm khó khăn. Rốt cuộc là hình ảnh ướt át trong phòng vừa rồi khiến đỏ mặt tía tai, tim đập tăng tốc? Hay là bị bộ đồng phục này bó chặt nên đầu váng mắt hoa, nhìn mọi thứ ? Hay là bởi vì ánh mắt người phụ nữ này tự mang 10.000 điểm sát thương? Viên Mãn kịp suy nghĩ vấn đề này, bởi vì lúc này người đàn ông trong phòng nghe thấy động tĩnh ra...

      Viên Mãn chưa nhìn thấy người nghe thấy tiếng.

      “Có chuyện gì vậy?”

      Tuy là câu hỏi ân cần nhưng ngữ điệu lại vẫn lạnh lùng, sắc hơi trầm giống tiếng đàn xen lô nhưng vẫn có độ vang. Nếu là lúc khác, Viên Mãn hoàn toàn có thể ngước mắt nhìn chủ nhân của giọng này bằng ánh mắt tán thưởng, có điều lúc này Viên Mãn hoảng hốt, đâu còn có tâm tình tán thưởng?

      Đối phương chắn hẳn rất cao, Viên Mãn cảm thấy ánh sáng quanh người mình bị che mất hơn nửa. ngước mắt lên nhìn, trong lòng thầm than thở: Tiêu rồi, người phụ nữ này thoạt nhìn cũng rất khó đối phó, giờ lại thêm gã đàn ông này nữa...

      Chẳng lẽ tránh được vận mệnh bị khiếu nại?

      Viên Mãn vốn khó thở, vừa nghĩ như vậy lại càng khó thở hơn. Nhưng lúc này người phụ nữ lại bực bội buông câu rồi bỏ : “ có gì. Tôi vào nhà vệ sinh lát”.

      Thấy người phụ nữ đó cao ngạo bước đôi giầy đế đỏ, Viên Mãn trộm vui trong lòng, lập tức định chạy về phía trái ngược với ta. giây sau bước chân lại cứng đờ...

      “Á đù!” Quá kinh ngạc, vì vậy buột miệng ra.

      Còn vị Trịnh tiên sinh đối diện cũng giống như lúc đối xử với Cao Đăng lâu trước, nghe thấy lời thô tục của liền khẽ nhíu mày, liếc cái rồi quay đầu vào phòng.

      Cuối cùng Viên Mãn cũng biết vì sao vừa rồi Cao Đăng chỉ bị vị Trịnh tiên sinh này liếc cái mà buồn bực như vậy.

      Ánh mắt của vị Trịnh tiên sinh này mang loại kĩ năng thần thánh, chỉ thoáng nhìn cái đủ để khiến người khác xấu hổ vô cùng.

      Nhưng vì tiêu mất phí nhập hội, có khó khăn thế nào cũng phải tiến tới!

      Viên Mãn lấy lại tinh thần, bắt đầu làm việc.

      ***

      Trịnh Diễn Tự nhanh chóng phát tình hình đúng.

      ta đến đây ăn bữa. Mang món khai vị lên là nhân viên hơi béo này, mang rượu lên là nhân viên hơi béo này, đến lúc mang món chính lên cũng vẫn là nhân viên hơi béo này. Nếu những chuyện này còn chưa đủ kì lạ, vậy lúc mang thứ gì vào mà nhân viên đó vẫn quanh quẩn cả phút trong phòng đủ chưa?

      Nhưng Viên Mãn bên cạnh lại nghĩ như vậy. Bắt đầu từ lúc quý giầy đế đỏ kia quay về phòng, hai người này như ăn thi với nhau, hề có giao lưu gì. Viên Mãn thầm than trong lòng, đây mới là tác phong nên có của Trịnh Diễn Tự.

      ràng chỉ cách nhau chiếc bàn ăn, lại giống như cách biệt trăm núi ngàn sông làm người ta thể vượt qua được. Bọn họ giao lưu với nhau, Viên Mãn cũng thu hoạch được thông tin gì. Viên Mãn dùng đôi mắt được ví như máy scan của mình ghi lại tất cả những thông tin có thể biết được.

      Nam, Trịnh Diễn Tự, đương nhiên nắm rất điều này, lúc trước biết tại sao lại nhìn nhầm người khác thành ta cơ chứ? nghĩ ra. ta ràng lạnh lùng hơn, cẩn thận tỉ mỉ hơn, người luôn toát ra vẻ tự phụ. Đương nhiên đồng hồ cũng đắt hơn, cổ tay áo cũng lấp lánh hơn, cổ áo cũng trắng hơn, đương nhiên bao gồm cả đối tượng hẹn hò cũng cao cấp hơn.

      Còn người phụ nữ này...

      Khoảng chừng 28 tuổi, lễ tiết khi ăn rất phù hợp, xem ra điều kiện cũng tồi.

      Mặc váy áo mới nhất trong quý, túi xách cũng rất đắt, lại phối hợp với nhau rất hài hòa.

      Móng chân tô vẽ rất đẹp, móng tay lại hề sơn vẽ gì, cũng cắt rất ngắn, cho thấy công việc của ta chắc chắn thể để móng tay. Chơi dương cầm? Tính tình tương đối rụt rè, bởi vì mấy lần ngẩng đầu định gì đó, nhưng nhìn thấy Trịnh Diễn Tự chỉ cắm cúi ăn nên ta lại nhẫn nhịn nữa. Hơn nữa ràng có chút oán trách Trịnh Diễn Tự, còn lí do oán trách? Tạm thời biết.

      Trong lúc Viên Mãn định nhân cơ hội tiếp tục quan sát, cuối cùng quý giầy đế đỏ cũng kiềm chế nổi nữa.

      “Trịnh Diễn Tự, hoàn toàn có chuyện gì với tôi sao?”

      Ha ha... Trò hay đến rồi...

      Viên Mãn lập tức vui như mở cờ trong bụng.

      Nhưng lúc này Trịnh Diễn Tự lại đưa mắt nhìn Viên Mãn đầy ý, im lặng hạ lệnh đuổi khách đối với Viên Mãn.

      Ánh mắt Trịnh tiên sinh có sát phạt quyết đoán cho người khác từ chối. Trong lòng cực kì muốn nhưng Viên Mãn vẫn phải ngoan ngoãn ra khỏi phòng.

      Nhưng bước chân cố ý lê rất chậm, vẫn nghe thấy câu oán trách tiếp theo của Lê Giai Hân: “ tưởng tôi thích ăn với à? Đây chỉ là ý của cha mẹ tôi. Từ trước đến nay luôn là Lê Giai Hân này coi người khác ra gì, ngờ lần này...”

      Tình tiết hấp dẫn thế cơ à? Có trời mới biết Viên Mãn muốn ở lại chọn vị trí tốt nhất để tiếp tục xem chiến đấu đến mức nào.

      Đáng tiếc chỉ có thể từng bước ra cửa, trong lòng la hét ngừng: Trịnh Diễn Tự! Mau phản đòn ! Như vậy mới là vở kịch hay mà!

      Kết quả đương nhiên chiều lòng người, Trịnh Diễn Tự bên kia yên lặng như chết. Đúng lúc Viên Mãn khóc ra nước mắt đến cửa, sắp mất tư cách người xem kịch, Lê Giai Hân lại đụng đổ li rượu, biết là quá kích động hay là vì lí do gì.

      Choang! thanh giòn tan vang lên bên tai Viên Mãn. Cơ hội đến rồi! Viên Mãn lập tức chạy vội vào phòng, lục tủ đựng đồ tìm được li rượu mới cho Lê Giai Hân.

      Có điều nghĩ tới là vừa xuất lập tức trở thành đối tượng giận cá chém thớt của Lê Giai Hân.

      tới đây!” Lê Giai Hân vẫy tay với .

      “...”

      “Tôi ăn cá, vì sao lại cho tôi bộ dao cắt thịt?”

      Viên Mãn bình thường đâu để ý mấy việc này? Sao biết dao nào dùng ăn thịt, dao nào dùng ăn cá?

      hết cách xoay sở, bàn tay lại vươn tới, đưa cho Viên Mãn con dao ăn. Viên Mãn nhìn lại, còn có phản ứng gì, sắc mặt Lê Giai Hân thay đổi.

      Chắc là đặt nhầm dao của Trịnh Diễn Tự và dao của Lê Giai Hân. Viên Mãn vội vàng đỡ lấy: “Cảm ơn”.

      có gì”. Vẫn là tuyệt kĩ độc môn của họ Trịnh, giọng mê chết người.

      Viên Mãn lập tức cảm thấy hô hấp thông thoáng. Mới đầu còn tưởng rằng mình ngộ được đạo nam sắc, giây sau mới nhận ra . Ơ... chiếc cúc đứt chỉ nửa lúc này đứt hoàn toàn.

      những đứt chỉ bung ra mà đáng chết hơn là nó còn vẽ đường parabol, rơi thẳng vào trong đĩa của Lê Giai Hân.

      Đúng là họa vô đơn chí, Lê Giai Hân lập tức mở hết hỏa lực đối với Viên Mãn: “Rốt cuộc là làm sao mà cả buổi tối nay lúc nào cũng đối địch với tôi thế?”

      “...”

      “...”

      Viên Mãn muốn lên tiếng đáp lại, nhưng... tại sao... khuôn mặt Lê Giai Hân trước mặt đột nhiên nhòe .

      Sau đó trước mắt tối sầm, ngã thẳng xuống đất.

      giây trước khi ngã, Viên Mãn vẫn còn than thở. hùng quả bị áo giáp hai cỡ làm chết ngạt lưng ngựa...

      ***

      sao chứ?”

      Viên Mãn tỉnh lại vì có bàn tay nhàng bóp trán .

      Đầu ngón tay đối phương khô ráo, ấm nóng. Viên Mãn từ từ mở mắt ra, khuôn mặt Trịnh Diễn Tự lên trước mắt.

      Đàn ông hấp dẫn nhất là lúc nào? Là khi kẻ cà lơ phất phơ mười năm trời đột nhiên trở nên đứng đắn, là khi núi băng trăm năm bắt đầu phá băng, là khi kẻ độc thân ngàn năm đột nhiên quan tâm chăm sóc phụ nữ...

      Viên Mãn hơi gian nan đứng lên. Ngất đến phút tỉnh lại, thể chất tốt quả nhiên có khác.

      Lại nhìn Trịnh Diễn Tự, lập tức hiểu ra. Ngọn lửa trong núi băng đúng là ấm áp, thảo nào Trần tiểu thư lại chết mê chết mệt.

      Nhưng giây sau chút cảm động vừa dâng lên trong lòng Viên Mãn bị đập vỡ tan.

      “Đối với thai phụ phải cẩn thận chút”. Ngữ điệu của Trịnh Diễn Tự vẫn lành lạnh như cũ.

      Đây là lần đầu tiên Trịnh Diễn Tự mở miệng với Lê Giai Hân trong buổi tối hôm nay, nhưng người sửng sốt phải Lê Giai Hân mà là Viên Mãn.

      Bình thường chuyện gì cũng chỉ cần 0,01 giây phản ứng, lần này Viên Mãn lại mất đủ 3 giây mới hiểu ra Trịnh Diễn Tự lời này là có ý gì.

      Cuối cùng cũng hiểu, vẫn là ngữ điệu lành lạnh, lúc trước tại sao lại nghe có vẻ mê người, còn bây giờ lại nghe có vẻ rất muốn ăn đòn.

      Lê Giai Hân phối hợp đưa mắt nhìn bụng Viên Mãn.

      Viên Mãn lập tức khóc ra nước mắt. Nên cảm ơn Trịnh Diễn Tự giải vây giúp ? Hay là nên cho gã đấm, sau đó hô to: Đó phải thai! Đó là thịt! Là thịt của tôi!!!
      PhongVy thích bài này.

    4. Kỳ Kỳ

      Kỳ Kỳ Well-Known Member

      Bài viết:
      1,341
      Được thích:
      295
      Chương 3

      Lê Giai Hân hổ là tiểu thư khuê các, vừa rồi mất khống chế như vậy có lẽ cũng là do lạnh nhạt của Trịnh Diễn Tự gây ra. Thấy Viên Mãn như bị thiếu ô xi, dù sắc mặt vẫn có biểu cảm như cũ nhưng giọng bất giác mềm mại hơi nhiều: “Xin lỗi, vừa rồi tôi thất lễ”.

      Để thám thính tin tức, suýt nữa làm chính mình chết ngạt, Viên Mãn bị tinh thần nghề của mình làm cảm động sâu sắc.

      Nhưng mặt khác, suýt nữa mất mạng mà chút thông tin có giá trị cũng thu hoạch được. Chẳng lẽ gã Trịnh Diễn Tự này từ khe đá nứt ra? Hồ li tinh gã , nhện tinh gã cũng ; Lạnh lùng gã , dễ thương gã cũng ; Đứng đắn gã , lẳng lơ gã lại càng ; Nữ gã , nam gã vẫn ...

      Đúng là ổ bánh mì khó gặm nhất trong lịch sử.

      Cao Đăng chờ mòn mỏi bên bàn ăn, cuối cùng cũng chờ được đến lúc Viên Mãn quay về. Thấy vẻ ủ rũ của Viên Mãn, gã biết ngay Viên Mãn lại lần nữa thua tan tác mà về.

      “Cho nên em mới chúng ta nên bỏ cuộc”. Cao Đăng luôn luôn coi trọng hiệu suất, bao giờ phí công vô ích làm chuyện thể làm được: “Dù sao Trần tiểu thư cũng muốn phối hợp với chúng ta”.

      “...” Viên Mãn thiếu chút nữa gật đầu.

      Nhưng hôm sau ở nhà vừa ăn kem vừa gọi điện video với Bác Yến ở xa tận đế quốc Mỹ gian ác, nhìn chiếc đồng hồ lung linh cổ tay Bác Yến, Viên Mãn lại lần nữa bùng cháy ý chí chiến đấu.

      tin mình tìm được sơ hở của Trịnh Diễn Tự!

      Trong lúc Viên Mãn khích lệ chính mình như ma xui quỷ khiến, trong đầu đột nhiên lên bộ mặt lạnh lùng tranh chấp với đời của Trịnh Diễn Tự.

      Vừa nghĩ đến việc từng nhìn mình chằm chằm như vậy, Viên Mãn nhịn được rùng mình cái, cúi xuống nhìn người mình. Đêm qua lúc về nhà thay áo ngủ, phát bụng có vết hằn rất , chính là tác phẩm của bộ đồng phục cỡ S đó, đến hôm nay vết hằn vẫn còn chưa biến mất hoàn toàn.

      Đối với thai phụ phải cẩn thận chút...

      Đối với thai phụ phải cẩn thận chút...

      Đối với thai phụ...

      Giọng như tiếng xen lô vang vọng bên tai Viên Mãn như ma gõ cửa, lại giống như luồng sức mạnh vô hình, mạnh mẽ kéo tay Viên Mãn ra khỏi hộp kem.

      Bác Yến màn hình phát lơ đãng, khỏi thăm dò: “Sao thế?”

      Viên Mãn đảo mắt vòng, hỏi hay hỏi?

      Do dự chốc lát, cuối cùng vẫn lên tiếng: “ thấy em bây giờ có hơi béo ?”

      người bạn trai mẫu mực là thế nào? Chính là như Bác Yến lúc này màn hình, có bất cứ thời gian do dự nào, hề chột dạ: “Đâu có. Phụ nữ phải có da có thịt mới tốt, thích những người gầy như que củi”. Đồng thời phối hợp bằng vẻ mặt chém đinh chặt sắt.

      Bỏng Ngô, con chó đáng ngoan ngoãn ngồi dưới chân Viên Mãn chờ ăn, đúng lúc này kêu ư ử hai tiếng. Mặc dù biết Bỏng Ngô kháng nghị vì chủ chậm chạp cho nó ăn, nhưng Viên Mãn vẫn cố ý xuyên tạc hai tiếng ư ử này thành thái độ đồng ý với những gì Bác Yến .

      Bạn trai và chó đều như vậy cần gì phải để ý đến suy nghĩ của những người quan trọng, chẳng hạn như kẻ độc thân ngàn năm mắt cao hơn đầu nào đó?

      giáo Viên dùng nụ cười để cho thấy vết thương lòng được chữa trị.

      Các fan theo dõi “ Viên hôm nay làm thêm giờ” đều biết, Viên mặc dù bao giờ đăng ảnh nhưng vẫn là người thắng cuộc trong ván bài cuộc đời, bạn trai ở nước ngoài bốn năm mà tình vẫn ngọt ngào như thuở ban đầu. Đương nhiên cũng có anti fan nghi ngờ Viên đăng ảnh chắc chắn là bởi vì xấu quá dám đăng, nhưng hôm sinh nhật Viên, “tình cờ” đăng đoạn clip chúc mừng sinh nhật do bạn trai tự ghi lại, những tiếng nghi ngờ lập tức biến mất. Bạn trai Viên có giá trị ngoại hình rất cao, trong thời buổi trông mặt mà bắt hình dong ngày nay, điều này đủ để chứng minh tất cả.

      Còn bản thân Viên vừa thông minh vừa sắc sảo, còn rất sẵn lòng chia sẻ, thường xuyên khám bệnh weibo, chỉ điểm bến mê cho các bệnh nhân có dấu hiệu FA di căn, dùng tuyệt học cả đời dạy các fan làm thể nào để chinh phục đàn ông, nắm giữ tình . Bao nhiêu bệnh nhân FA di căn giai đoạn cuối nhờ được Viên chỉ điểm mà hiểu ra, tán được nam thần nữ thần, lên đỉnh cao cuộc đời...

      Quá hoàn mỹ cũng tốt, vẫn phải cho phép mình có chút khuyết điểm. Chẳng hạn như hơi béo. Viên Mãn lại lần nữa được tinh thần tự sướng của mình chữa lành vết thương.

      Viên Mãn quyết định đến chuyện làm chính mình vui vẻ: “Đúng rồi, em tìm nhà cho xong rồi, sửa chữa lại theo ý của em. Hai tháng sau về nước là chúng ta có thể sống cùng nhau”.

      “...” Bác Yến bên kia chần chừ chút rát khó phát , Viên Mãn bận mơ mộng về cuộc sống tốt đẹp hai tháng sau nên bỏ lỡ hình ảnh tế nhị này.

      Lúc Viên Mãn lần nữa ngẩng đầu nhìn màn hình, Bác Yến lộ vẻ lo lắng: “Cha mẹ em có đồng ý ?”

      Bác Yến hỏi đúng điểm mấu chốt. Viên Mãn bên này lại rơi vào cảnh khó xử.

      và Bác Yến xem như sớm, cũng vì vậy đến giờ mẹ vẫn còn hơi trách Bác Yến. Lúc mới quen biết, Bác Yến còn chưa trở thành người ngọc thụ lâm phong, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, ai cũng muốn theo đuổi như bây giờ mà vẫn là cậu bé mập mạp, tính tình hướng nội, thường bị các bạn học trong lớp xa lánh. Khi đó Viên Mãn lại trái ngược, cân nặng còn chỉ bằng hai phần ba bây giờ. Thực ra Viên Mãn cũng nhớ năm đó rốt cuộc mình đứng ra bảo vệ Bác Yến vì chuyện gì, nhưng nhớ rất là từ đó trở có thêm cái đuôi. Gần như ngày nào học cũng có thể thấy món quà của Bác Yến để trong ngăn bàn, cơ bản toàn là đồ ăn, sô la nhập khẩu, kẹo hình dáng mới lạ, thịt khô mẹ Bác Yến đích thân làm... Cậu bé quen bị bàn bè xa lánh hết sức thận trọng dùng cách thức của riêng mình để gìn giữ tình hữu nghị dễ gì có được này.

      Kết quả chính là Viên Mãn quản nổi cái miệng cuối cùng bị vỗ béo, còn gầy được nữa. Tình bạn giữa người mập và người gầy cuối cùng biến thành tình giữa hai người mập, như vậy có thể coi là giai thoại hay ? Đương nhiên đây cũng là trong những nguyên nhân khiến mẹ đến giờ vẫn thích Bác Yến.

      Đương nhiên, sau đó Bác Yến du học đế quốc Mỹ, bắt đầu tập thể dục, cuối cùng viết nên giai thoại về cậu bé mập mạp thay đổi bản thân, nhưng chuyện này để khi khác sau. Cho nên mỗi khi weibo xuất những bài viết đánh giá cao những người mập mạp, Viên Mãn đều bấm thích hết sức lòng.

      Mẹ chỉ có thể than thở con mình lớn tuổi mà còn quá ngốc: “Thằng đó chắc chắn cố ý để con ăn cho béo, còn chính nó lại chăm chỉ giảm béo! Quá nguy hiểm!”

      Cha lại cho rằng như vậy, thường xuyên bắt bẻ mẹ giúp : “Hai đứa nó bây giờ chẳng phải vẫn tốt đẹp sao? Nếu thằng Bác Yến nó có ý đồ gì bỏ con bà để tán Tây tóc vàng mắt xanh rồi”.

      Viên Mãn trở lại thực từ hồi ức ngắn ngủi, biết nên trả lời câu hỏi của Bác Yến thế nào. Mẫu thân đại nhân quả cửa ải rất khó vượt qua được...

      nghĩ như vậy, cửa phòng đột nhiên bị mở ra. Viên Mãn ngẩng đầu lên xem và hoảng sợ thót tim...

      Mẹ ập đến!

      Đúng là nhắc đến Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, hơn nữa tay Tào Tháo còn cầm vũ khí trí mạng: Hóa đơn thẻ tín dụng của Viên Mãn.

      “Tháng trước con làm gì mà tiêu nhiều tiền như vậy?” thanh với khí phách đáng sợ của mẹ vừa vang lên, địa vị người chủ gia đình lập tức lộ . Viên Mãn lập tức chết sững, Bỏng Ngô lập tức chạy vội tới lấy lòng, Bác Yến màn hình cũng lập tức giật nảy.

      May mà Viên Mãn nhanh tay nhanh mắt, vừa tắt chương trình được giây mẹ mấy bước dài tới bên cạnh bàn máy tính.

      Nếu là lúc khác, thấy bàn đầy đồ ăn vặt, chắc chắn mẹ phải trách mắng vài câu. Tuy nhiên lúc này toàn bộ tâm tư của mẹ đều đặt tờ hóa đơn thẻ tín dụng đành lòng nhìn lại lần thứ hai đó.

      “Mẹ nhớ tháng trước con mua cái đồng hồ, con với mẹ chỉ có mấy ngàn, con lừa mẹ đúng ?”

      ... ”. Viên Mãn luôn luôn ăn khéo léo bị khí trường của bà chủ nhà chấn động, lưỡi cũng run lên, lời trở nên lắp bắp.

      “Vậy con làm gì mà quẹt mất nhiều tiền như vậy? Thấy con còn quẹt thẻ mua cái đồng hồ đắt tiền, chuyện này là thế nào?”

      Viên Mãn muốn khen câu từ đáy lòng: Mẹ là thông minh!

      Đương nhiên những lời này chỉ có thể nuốt vào trong bụng, bề ngoài nhất định phải cúi đầu ra vẻ sám hối.

      Bà Viên quả nhiên chịu thua chiêu này: “Ôi, mua cũng mua rồi, thôi mau ăn cơm”.

      Thấy mẹ mở đường sống cho mình, Viên Mãn đương nhiên dám ở lại bên cạnh tờ hóa đơn này nữa, lời bế Bỏng Ngô lên rồi vội vàng theo.

      Bữa trưa hôm nay quả thực đối lập hoàn toàn với bữa ăn thịnh soạn tối qua. Năm đĩa đồ chay thuộc về và cha, đĩa thịt kho tàu thuộc về mẹ.

      Con thích nhất ăn thịt kho tàu! Viên Mãn vừa xuất tia tà niệm trong lòng bị mẹ hùng hổ trợn mắt nhìn, dám đưa đũa qua đĩa thịt nữa.

      Năm đó mẹ đóa hoa trong khu nhà, bây giờ khiêu vũ quảng trường vẫn còn có mấy ông tranh nhau giành bạn nhảy. Còn cha khoe khoang năm đó mình còn gầy, đẹp trai kém gì Lý Dịch Phong bây giờ. Mặc dù điều này bị mẹ , fan lão niên của Lý Dịch Phong thề thốt phủ nhận, nhưng Viên Mãn xem ảnh của cha lúc trẻ, đánh giá liên quan đến tình cảm cá nhân quả cũng có vài phần tương tự. Có điều giờ đây cha trở thành ông già trung hậu nặng chín chục cân.

      ông xã mập mạp, con mập mạp, con chó mập mạp, bà Viên đến 45 cân cảm thấy cực kì áp lực. Đoạn đối thoại bên dưới trở thành chương trình thường xuyên của nhà họ Viên.

      Bà Viên trách móc: “Hồi trước đồng ý cho con nuôi chó là muốn con chia cho nó nửa suất ăn, con có thể ăn ít chút. Bây giờ tốt rồi, con mua đồ ăn gì cũng mua hai suất, nửa suất cho chó, còn con suất rưỡi! Con xem con còn có thuốc chữa hay ?”

      Viên Mãn phục: “Mẹ thể bớt trách mắng con vài câu sao?”

      Ông Viên hùa theo: “Con cũng phải quá béo. Cao mét bảy hai, sáu mươi lăm cân, tôi cảm thấy vẫn rất tốt. Bà trách nó như vậy những đứa cao mét rưỡi nặng sáu lăm cân biết sống thế nào? Hơn nữa năm đó bà đặt tên cho con là Viên Mãn, chẳng phải mong nó được tròn trịa hay sao?”

      Bà Viên phản đòn: “Mấy đứa cao mét rưỡi nặng sáu lăm cân đó còn có thể được người khác khen là mũm mĩm đáng , còn con ông khen thế nào? Khen nó vạm vỡ giống như Lỗ Trí Thâm à?”

      Lỗ Trí Thâm...

      Viên Mãn gục ngã đứng dậy nổi.

      Có lúc Viên Mãn cũng nghĩ, mình cả ngày bị mẫu thân đại nhân trách mắng như thế mà còn trở thành phần tử phản xã hội, quả xứng đáng là kì quan thứ chín của thế giới.

      Mà bắt đầu từ mấy năm trước, chủ nhà họ Viên tức bà Viên quy định, người từ 50 cân trở xuống mới được phép ăn thịt. Cho nên dù Viên Mãn vẫn nhìn ngó đĩa thịt kho tàu, cha lại nhận thức được mình thể phản kháng chính sách cai trị tàn bạo này, chỉ yên phận cúi đầu ăn cơm hề ngó ngang ngó dọc.

      Đương nhiên Viên Mãn chịu thua cuộc, chỉ đảo mắt vòng, mưu kế hình thành.

      Bước đầu tiên, chậm rãi gắp lá rau diếp, vừa liếc mắt quan sát phản ứng của mẹ, vừa cực kì khéo léo buông lỏng đũa, thả rau diếp rơi chính xác đĩa thịt kho tàu.

      Bước thứ hai, lúc này Bỏng Ngô cắm đầu ăn cơm trong bát dưới gầm bàn, Viên Mãn trước đó quan sát vị trí chiếc bát, khẽ đưa chân đá chiếc bát ra chỗ khác.

      Bỏng Ngô luôn luôn bảo vệ đồ ăn đến mức cực đoan lập tức bất mãn gâu tiếng. Thấy mẹ bị tiếng sủa của Bỏng Ngô phân tán sức chú ý, Viên Mãn vội dùng rau diếp bọc lấy miếng thịt kho tàu cho vào miệng.

      Lúc bà Viên ngẩng đầu lên, Viên Mãn ngấu nghiến nhai miếng thịt kho tàu dễ gì gắp được này...

      Ông Viên nhìn thấy toàn bộ quá trình, mỉm cười liếc Viên Mãn cái, xem ra quyết định học theo. Viên Mãn hiểu ý, đương nhiên phải tìm cách trợ giúp.

      Thấy ông Viên gắp lá rau diếp, Viên Mãn định yểm hộ bà Viên vung đũa ra, rất chính xác đánh lui đôi đũa của chồng.

      Viên Mãn giật mình sợ hãi nhìn về phía bà Viên, chỉ thấy khóe miệng bà Viên lộ ra nụ cười đắc ý: Dám chơi trò này với tôi sao? Còn xanh và non lắm.

      Viên Mãn vội cúi đầu làm bộ chuyện liên quan đến mình.

      Ông Viên mặt buồn rười rượi, đành phải lặng lẽ rụt tay về.

      Đến tận lúc này bà Viên mới nhớ đến chuyện, nhịn được hắng giọng: “A đúng rồi”.

      Chủ nhà sắp có bài phát biểu quan trọng, Viên Mãn và cha đều ngẩng đầu lên, nghiêm túc lắng nghe.

      “Em họ con tuần sau đến Bắc Kinh tìm việc, phải tạm thời ở cùng con, nhớ dọn dẹp nhà cửa cho gọn gàng”.

      What!!!

      Viên Mãn lập tức sợ đến mức bàn tay cầm đũa cũng cứng đờ.

      Chỉ ăn vụng miếng thịt kho tàu thôi, chưa đến mức phải trừng phạt nặng nề như vậy chứ?

      ...

      Nếu cái tên Trịnh Diễn Tự là ác mộng của tháng nay cái tên Lộ Tử Dụ quả thực chính là ác mộng của Viên Mãn từ khi sinh ra đến giờ.

    5. Kỳ Kỳ

      Kỳ Kỳ Well-Known Member

      Bài viết:
      1,341
      Được thích:
      295
      Chương 4

      Lộ Tử Dụ là em con dì của Viên Mãn, đúng tiêu chuẩn “con nhà người ta”, đặc biệt là khi còn bé, câu cửa miệng của bà Viên khi mắng con mình bao giờ cũng là “Con xem con Lộ Tử Dụ nó thế nào, rồi nhìn lại con xem thế nào!” Ba chữ Lộ Tử Dụ dần dần trở thành cửa ải Viên Mãn vĩnh viễn thể vượt qua. May mà khi Lộ Tử Dụ được mười mấy tuổi, công ty rượu của ông Lộ lâm vào hoàn cảnh khó khăn vì nợ nần, nhà họ Lộ đành phải chuyển theo nhà xưởng về nam, trở lại Thiệu Hưng, từ đó chỉ có ngày lễ ngày tết Lộ Tử Dụ mới về Bắc Kinh. Thỉnh thoảng nhìn thấy ảnh tự sướng Lộ Tử Dụ đăng mạng, Viên Mãn lại nhịn được ghen tị, tại sao con bé này càng lớn lại càng xinh thế? Chẳng phải vẫn lúc xinh đẹp lớn lên xấu xí sao? Chẳng hạn như , Viên Mãn. Còn đứa em họ này những xinh đẹp mà dáng người còn rất chuẩn nữa, gầy như mình dây mà ngực vẫn đầy đặn. Thậm chí ngay cả tên đều rất dễ nghe, nếu chỉ số thông minh cao hơn chút Lộ Tử Dụ quả thực có thể coi là hoàn mỹ. Nhưng theo Viên Mãn biết em họ này của mình được thông minh cho lắm, hai năm trước thay vị trí của cha trở thành giám đốc công ty rượu. Quả nhiên dưới điều hành của Lộ Tử Dụ, công ty làm ăn càng ngày càng kém, bây giờ đến bờ vực phá sản.

      Bây giờ kể cả cho Viên Mãn nguyên đĩa thịt kho tàu cũng thể khiến tâm tình tốt hơn được: “Nó ở nhà mà quản lí công ty của nó, tự nhiên chạy tới tìm việc làm gì?”

      Bà Viên để ý đến câu hỏi này của , vẫn tiếp tục : “Con dọn cả cái tủ quần áo của con nữa, để nó còn có chỗ chứa hành lí”.

      Định định định... định chơi trò tu hú cướp tổ chim sâu hay sao?

      Viên Mãn vung tay hô to để bảo vệ quyền lợi của mình: “Con phản đối!”

      Vừa dứt lời bị bà Viên lạnh lùng bác bỏ: “Phản đối có hiệu quả”.

      Để chống lại chủ nghĩa bá quyền của bà Viên, Viên Mãn quyết định mang Bỏng Ngô bỏ nhà ra , địa điểm là chỗ ở của Cao Đăng, có gì khó đoán. Mặc dù Viên Mãn luôn miệng chê em họ mình chỉ số thông minh cao nhưng bản thân cũng hơn người ta là mấy, thi bằng lái xe ba lần mà vẫn lấy được bằng, đến nay trình độ lái xe còn dừng lại ở giai đoạn lùi chuồng. Ngồi chiếc xe đạp điện của mình, Bỏng Ngô ngồi trong ba lô chỉ thò cái đầu ra ngoài, Viên Mãn cứ thể thảnh thơi tới nhà Cao Đăng.

      báo trước mà đến nhà nhưng Cao Đăng lại hề bất ngờ: “Lại mang con chó của chị đến ăn chực à?”

      Dù than vãn như vậy nhưng Cao Đăng vẫn nghiêng người cho vào nhà.

      Bỏng Ngô còn thông thạo hơn cả Viên Mãn, vừa được Viên Mãn thả ra khỏi ba lô chạy nhanh vào phòng khách, nhảy lên sofa chơi đùa.

      Cao Đăng nhìn mà lắc đầu: “Đúng là chủ nào chó đấy”.

      “Đâu có?”

      Viên Mãn phục, nghênh ngang ngồi xuống sofa, gác chân lên bàn uống nước, suýt nữa làm đổ cốc nước để bàn khiến Cao Đăng hét lên kinh hãi, vội vã lao tới: “Cẩn thận!”

      Viên Mãn còn tưởng xảy ra chuyện gì, định thần nhìn lại, ra Cao Đăng chạy tới là để cứu chiếc máy tính bên cạnh cốc nước.

      “Làm bản tiểu thư sợ chết khiếp...”

      “Chị làm em sợ chết khiếp mới đúng. Mỗi lần đến lại làm hỏng bộ máy tính của em. Em làm việc, trong máy tính toàn là tài liệu, tiểu thư kiềm chế chút cho em nhờ”.

      Những lời này lại khiến Viên Mãn tò mò. ghé vào gần xem màn hình máy tính: “Cậu nhận việc mới à? Sao chị biết?”

      Cao Đăng chỉ hận thể vo tròn Viên Mãn thành cục ném ra ngoài cửa sổ: “Chị Viên, chị em mình góp vốn mở công ty, chị suốt ngày nhàn rỗi ngồi chơi, em ngày nào cũng bận như chó. Chị thấy chị làm như thế có được ?”

      Nếu hôm nay xem máy tính của Cao Đăng, quả Viên Mãn cũng quên béng việc này luôn. Thời gian trước họ đạt được thỏa thuận hợp tác với công ty do các sinh viên vừa tốt nghiệp sáng lập, hợp tác phát triển ứng dụng chuyên trị chứng bệnh FA. Viên Mãn đưa ra ý tưởng và cách giải quyết, các sinh viên mới tốt nghiệp phụ trách công nghệ. Sau khi nghiên cứu phát triển được ứng dụng tiến hành tuyên truyền thông qua trang weibo “ Viên hôm nay làm thêm giờ”, đến lúc có tiếng tăm có thể tìm được nhà đầu tư, từ đó Viên dẫn đám lính mới tò te lên làm CEO, cưới hoa hậu, lên đỉnh cao của cuộc đời. Đương nhiên lí tưởng rất tốt đẹp, tiến trình thực lại tương đối thong thả, hợp đồng vừa kí chưa được bao lâu, bây giờ còn nằm ở giai đoạn phát triẻn sơ khai, Viên Mãn cũng chú ý lắm, chỉ có Cao Đăng vẫn bận rộn suốt ngày.

      Cao Đăng làm bộ tức giận, Viên Mãn tự biết đuối lí, lập tức vỗ vỗ tay ra hiệu cho Bỏng Ngô: “Bỏng Ngô, giúp tao lấy thân báo đáp chút!”

      Bỏng Ngô lập tức thân mật lao lên người Cao Đăng, thè lưỡi liếm gắp mặt gã, Cao Đăng muốn tránh cũng tránh được. Viên Mãn ngồi bên cạnh, vừa xem chuyện vui vừa làm bộ oai phong lẫm liệt: “Vậy hôm nay chị hi sinh chút, cùng thức đêm với cậu để nghiên cứu ứng dụng này”.

      Cao Đăng ngước mắt lên, lập tức bóc mẽ : “Bỏ nhà ra chạy đến đây tá túc từ cứ thẳng”.

      chơi với nhau mười mấy năm, gã còn mấy mánh khóe đó của Viên Mãn hay sao?

      Viên Mãn lập tức cười hì hì, ôm quyền đổi giọng : “Đại nhân minh!”

      ***

      Kì thực thẳng ứng dụng đến bây giờ còn chưa nghĩ ra nên đặt tên là gì này chính là bản nâng cấp của phần mềm đương ảo. thị trường nay ít ứng dụng đương ảo, làm thế nào sáng tạo cái mới, làm tốt hơn, tinh tế hơn người khác trở thành nhiệm vụ quan trọng nhất mà họ cần giải quyết. Con đường họ định ra nay có lẽ là đúng: Đầu tiên đánh giá chỉ số ung thư độc thân của người sử dụng, tìm được nguyên nhân nội tại và ngoại tại khiến người dùng thể đương; Tiếp theo xem bệnh bốc thuốc, triệt để thay đổi thể chất thể đương của người dùng; Tiếp nữa, mô phỏng ra các hình ảnh với độ khó khác nhau, dắt tay chỉ việc dạy người dùng làm thế nào theo đuổi người khác... Nhưng con đường này chỉ sai li là dặm, biến thành phần mềm hẹn hò với danh nghĩa kết bạn nhưng thực chất là phục vụ nhu cầu tìm đối tác của trai làng chơi giống các phần mềm khác thị trường. Đây cũng là vấn đề khiến đội ngũ nghiên cứu tương đối lo lắng.

      “Cao đại nhân, chúng ta cứ gọi đồ ăn khuya , sau đó vừa ăn vừa chậm rãi nghiên cứu, thế nào?” Ngồi trước máy tính chưa được nửa tiếng, Viên Mãn ngồi yên được nữa.

      Cao Đăng gì, nhìn Viên Mãn cái như người thợ mộc nhìn khúc gỗ mục. Viên Mãn lại cho là nhục mà cho là vinh, vẫn háo hức chờ câu trả lời của Cao Đăng. Đúng lúc này điện thoại của Cao Đăng có chuông.

      Điện thoại di động của Cao Đăng đặt đỉnh tủ cách đó xa, Viên Mãn chuẩn bị gọi suất McDonald nhân cơ hội Cao Đăng đứng dậy nghe điện thoại, ngờ vừa lấm lét liếc ngang liếc dọc bị Cao Đăng bắt thóp. Cao Đăng trực tiếp mở phần mềm gọi điện máy tính, vừa nhìn Viên Mãn vừa nghe điện thoại.

      “A lô!”

      Người bên kia điện thoại ràng tỏ ra luống cuống: “Người mà bảo tôi theo dõi uống say rồi, lập tức bị người ta đưa ...”

      Viên Mãn nghe thấy, dùng khẩu hình hỏi với vẻ mặt kinh ngạc: “Ai?”

      “Trần tiểu thư...”

      Viên Mãn khỏi trợn mắt tròn hơn. Trước đây họ theo dõi Trần tiểu thư tháng, ả giới tính thứ ba, uống rượu, có bất cứ trò giải trí nào khác này bây giờ lại uống rượu, còn uống say mèm nữa?

      phút sau Cao Đăng tông cửa xông ra. Viên Mãn đấu tranh tư tưởng xem nên cùng hay ngoan ngoãn ngồi đây gọi phàn ăn nhanh chờ Cao Đăng về, sau đó quyết đoán chọn phương án thứ hai.

      Nhưng Viên Mãn ngờ lần này phải chờ đến tận quá nửa đêm. Xưa nay những lúc tị nạn ở đây, đều phải ngủ sofa. Hôm nay Cao Đăng có nhà, đương nhiên phải mang con cún cưng Bỏng Ngô của mình vào nằm chiếc giường trải tấm đệm siêu mềm mại mà Cao Đăng bỏ ra mấy chục ngàn để chuyển hàng từ Bắc Âu về.

      Đệm siêu cao cấp đúng là khác biệt, chỉ chốc lát sau Viên Mãn ngủ ngon lành. ngủ biết trời đâu đất đâu, Viên Mãn lờ mờ nghe thấy có tiếng động lịch kịch từ bên ngoài truyền vào nên từ từ tỉnh giấc.

      Xem ra Cao Đăng về rồi...

      Viên Mãn nghĩ như vậy lại nằm xuống ngủ tiếp, nhưng vừa đặt đầu xuống gối nghe thấy ầm tiếng khiến cơn buồn ngủ của bay tít lên chín tầng mây. phải là kẻ trộm đấy chứ?”

      Viên Mãn kinh hãi ngồi dậy, nhưng trong phòng ngủ cũng có vũ khí nào có thể phòng thân. Viên Mãn nhìn quanh vòng, cuối cùng chỉ có thể nghiến răng cầm chiếc gạt tàn tủ đầu giường, rón rén ra hé cửa phòng nhìn ra ngoài.

      Bên ngoài chỉ bật đèn tường. Viên Mãn lờ mờ nhìn thấy người, xem tư thế, tướng mạo, phải Cao Đăng ai? Viên Mãn nhịn được thở phào nhõm, mở cửa ra đến chỗ Cao Đăng. định lên tiếng gọi gã, đột nhiên vội vã kìm lại, dừng bước.

      Lúc này mới nhìn thấy trong lòng Cao Đăng còn ôm người.

      Trần tiểu thư?

      ngờ Cao Đăng lại mang Trần tiểu thư về đây?

      Viên Mãn còn chưa kịp tiêu hóa xong nỗi khiếp sợ này, nỗi khiếp sợ mạnh liệt hơn tràn tới.

      Trần tiểu thư lại đẩy ngã Cao Đăng!

      Bịch! thanh vang lên, Trần tiểu thư ngã thẳng lên người Cao Đăng. Viên Mãn cách địa điểm gây án rất gần, đương nhiên nghe tiếng Cao Đăng hự tiếng đau đớn. Gần như là theo bản năng, thừa dịp chưa có ai phát mình, Viên Mãn lặng lẽ chuồn vội về phòng ngủ.

      người đứng xem đạt chuẩn, đương nhiên Viên Mãn chỉ hé khe cửa để xem trò vui. Thấy hai người yên lặng hồi lâu động đậy gì, Viên Mãn còn tưởng cả hai đều ngất xỉu, ngờ lúc này Trần tiểu thư mới chậm rãi cử động. ta cố gắng chống tay đứng lên, nhưng cánh tay quá yếu ớt nên lại nằm rũ xuống người Cao Đăng.

      Trần tiểu thư có vẻ say , bởi vì Viên Mãn chưa bao giờ thấy ta bằng giọng tự ti như vậy: “Vì sao... ... thèm nhìn em... lấy cái?”

      Như oán trách, lại như than thở.

      Cao Đăng yên lặng lúc lâu, đưa tay định đẩy Trần tiểu thư ra, nhưng biết vì sao giữa đường lại thay đổi phương hướng, cuối cùng chỉ vuốt tóc Trần tiểu thư, động tác mang chút thương cảm.

      Lúc này tất nhiên Viên Mãn chỉ nhìn trộm mà lên tiếng, làm người quan sát đạt tiêu chuẩn, nhưng trong lòng nhịn được like Cao Đăng vạn lần: Đồng chí Cao Đăng là đồng chí tốt! Cuối năm chia tiền thưởng nhất định phải cho đồng chí Cao Đăng nhiều chút. Để hoàn thành nhiệm vụ lần này, đồng chí dũng cảm, kiên quyết hi sinh bản thân, đúng là làm người nghe đau lòng, người thấy rơi lệ, vui buồn lẫn lộn, cảm động trời đất...

      Nhưng rất đáng tiếc là cảnh tượng giới hạn độ tuổi trong tưởng tượng của Viên Mãn hề xảy ra. Thấy Cao Đăng hết sức quân tử đỡ Trần tiểu thư vào nhà vệ sinh, Viên Mãn cảm thấy hơi tức giận trước kém cỏi của gã. May mà lúc này thanh gọi về các suy nghĩ miên man của Viên Mãn. nhìn về phía phát ra tiếng động, nhìn thấy chiếc điện thoại di động màu đen sàn phòng khách.

      Điện thoại di động vẫn rung ngừng, mà trong nhà vệ sinh bên kia cũng vang lên tiếng nước rất đúng lúc. Viên Mãn đành phải nhàng ra khỏi phòng ngủ nhặt điện thoại.

      Đây phải là điện thoại di động của Cao Đăng, vậy có lẽ chính là của Trần tiểu thư, bị rơi từ trong túi ra ngoài khi ngã xuống.

      Tên người gọi đến chỉ có chữ: .

      ? nào?

      Mặc dù làm như vậy tốt, nhưng để hiểu khách hàng sâu hơn, Viên Mãn vẫn liều mình nghe máy.

      lên tiếng, đợi đối phương trước.

      “Trần Trình?” giọng vang lên bên kia điện thoại, còn lạnh hơn bóng đêm vài phần.

      Viên Mãn đảo mắt vòng, lập tức đoán được.

      Người trong mộng của Trần tiểu thư phải Trịnh Diễn Tự là ai?

      bảo gửi tài liệu cho tôi trước 12 giờ cơ mà? Bây giờ mấy giờ rồi?” Quả nhiên là tác phong của sếp tổng, quá nửa đêm vẫn đốc thúc công việc.

      “...”

      “Sao?” Chỉ từ vô cùng đơn giản nhưng vẫn lộ ra sức mạnh thể kháng cự.

      Gã Trịnh Diễn Tự này làm sao biết được, nữ thuộc hạ đắc lực của gã lúc này say bê xê lết vì gã?

      Nhận tiền của người ta phải làm việc cho người ta, Viên Mãn nghĩ bụng, bất giác hạ giọng khẽ: “Trịnh Diễn Tự...”

      “...” Bên kia điện thoại lập tức rơi vào yên lặng kì lạ. Đại khái gã cũng cho rằng có lẽ Trần tiểu thư bao giờ gọi thẳng toàn bộ tên gã như vậy.

      biết ... Em ...”

      Viên Mãn xong lập tức dừng cuộc gọi.

      Lúc này Viên của chúng ta làm sao ngờ được, có ngày câu đùa này của mình lại trở thành lời sấm? Lúc này còn nghĩ ngợi miên man, biết câu này có làm loạn được trái tim của gã độc thân ngàn năm đó hay nữa. Thôi cứ chống mắt chờ xem...
      PhongVy thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :