1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

(TRỌNG SINH) CUỘC SỐNG MỚI HẠNH PHÚC CỦA CHU TIỂU VÂN - TẦM HOA THẤT LẠC ĐÍCH ÁI TÌNH (170/426C)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,078
      Chương 27 : Mọi mặt đều ưu tú
      Edit: Mộc Lan

      Bây giờ là tiết mỹ thuật, người dạy chính là thầy hiệu trưởng.

      Thầy hiệu trưởng họ Kiều, khoảng năm mươi hai, năm mươi tuổi. mặt có hai chòm râu, suốt ngày cười tít cả mắt, thấy trăng sao đâu nữa, là người rất hiền. Gần như cả đời thầy dạy ở trường tiểu học này, gần mười năm đảm nhiệm chức hiệu trường. Học sinh trong trường đều quý mến thầy. Tuy thầy lớn tuổi nhưng vẫn kiên trì dạy. Toàn trường có mười mấy lớp học tiết mỹ thuật đều do tay thầy dạy.

      Thầy Kiều thuộc nhóm giáo viên đầu tiên tốt nghiệp đại học sư phạm, là hoạ sĩ vẽ tranh thuỷ mặc nổi tiếng. Nhưng ở tiết mỹ thuật tiểu học cầu trình độ chuyên môn cao đến vậy, chỉ cần dùng phấn vẽ con chó, con mèo, con chim , hoa , cỏ , cây , vân vân và vân vân. Có học sinh dùng bút màu tô lên bức vẽ là tốt lắm rồi.

      Học sinh lớp 1-2 thấy thầy Kiều dùng phấn màu, vẽ hai ba nét bảng đen thành hình quả táo y như vỗ tay ầm ĩ. Sau đó, thầy để các học sinh tự vẽ, còn thầy qua lại trong lớp xem kiệt tác của học trò.

      Bọn đều thích tiết mỹ thuật, ngay cả đứa nghịch nhất cũng ngồi im, nghiêm túc vẽ. Có đứa vẽ thành cái hồ lô, có đứa vẽ y như quả trứng vịt, buồn cười nhất là Chu Chí Hải ngồi bàn thứ hai vẽ quả táo hình vuông.

      Vương Tinh Tinh nhìn thấy, cười ha ha, bảo Chu Tiểu Vân nhìn. thấy cũng bật cười thành tiếng. Tiếng cười này thu hút chú ý của các bạn học khác, mấy đứa ngoái đầu sang xem. Phùng Thiết Trụ ở tổ khác còn chạy đến tận nơi nhìn. Cha Phùng Thiết Trụ chính là bác sĩ Phùng nổi tiếng xa gần trong thôn, điều kiện gia đình tương đối khá giả. Cậu bé mặc bộ quần áo mới, nhưng người quá béo, còn béo hơn cả Bé Mập. Cậu và Chu Chí Hải, lúc tốt hận thể mặc chung nhau cái quần, chớp mắt có thể đánh nhau túi bụi, làm cho con người ta thể than thở vì thứ tình bạn kỳ lạ của bọn con trai.

      Phùng Thiết Trụ chế nhạo khiến cho Chu Chí Hải nhịn được, trừng mắt muốn đánh nhau với Phùng Thiết Trụ. Động tĩnh càng lúc càng lớn. Hiệu trưởng Kiều vẫn cười híp mắt tới, ngăn cản cuộc đấu võ sắp diễn ra, bảo Phùng Thiết Trụ về chỗ của mình, các bạn học khác tiếp tục vẽ. Phùng Thiết Trụ sau khi bị nhắc nhở cũng thấy ngại, nhảy chân sáo về chỗ ngồi. Hiệu trưởng Kiều cẩn thận dạy Chu Chí Hải vẽ lại quả táo hình tròn. Chu Chí Hải nhìn vật mình vẽ giống quả táo mới vui vẻ cười.

      Lúc Hiệu trưởng Kiều qua chỗ của Chu Tiểu Vân khẽ kêu tiếng ngạc nhiên, cầm bức vẽ của lên. tờ giấy vẽ mâm hoa quả to. Trong mâm vẽ đống táo, bên cạnh còn vẽ quả táo bị cắn dở, ngay cả dấu răng đều vẽ ràng, giống y như .

      Hiệu trưởng Kiều vừa gật đầu vừa khen ngợi vẽ tệ, còn gọi Chu Tiểu Vân đến bên cạnh, hỏi tại sao bé lại vẽ như vậy. Chu Tiểu Vân dám kiếp trước toàn vẽ như thế, bèn khiêm nhường mấy câu. Thầy Kiều nhìn bé thanh tú này, cảm thấy rất quen mắt, suy nghĩ lúc mới nhớ ra thường xuyên thấy bé bê bài tập đến phòng giáo viên, hình như gọi là Chu gì đó…

      “Hiệu trưởng Kiều, tên em là Chu Tiểu Vân, bìa có tên của em.” Chu Tiểu Vân đoán Hiệu trưởng Kiều nhớ tên của nên mở trang bìa tập vẽ cho thầy nhìn.

      Hiệu trưởng Kiều kinh ngạc nhìn bé trước mắt thông minh lanh lợi, khỏi chú ý thêm vài phần. Tuyên dương Chu Tiểu Vân trước lớp, đưa bức vẽ táo của cho các bạn khác nhìn, nhất thời vang lên vô số tiếng tán dương, khâm phục. Nhưng mà, mấy tháng qua, các bạn học khác trong lớp có thói quen về thành tích ưu tú của Chu Tiểu Vân. Nhìn thấy bức vẽ của , đại đa số có tâm lý là “làm thế nào vẽ đẹp được như vậy”, chứ có vì thế mà đỏ mắt đố kị.

      Việc Chu Tiểu Vân bê bài tập đến phòng giáo viên nộp thường xuyên như cơm bữa, là học trò cưng trong mắt giáo viên, thành tích đứng đầu trong khối, tính cách hoà đồng với bạn bè, hoàn toàn trái ngược với kiếp trước ít , tính cách hướng nội, chìm nghỉm trong đám đông. Mặc dù đến độ nổi tiếng khắp nơi nhưng trong lòng cũng hơi đắc ý.

      Đến lúc thi cuối kỳ, Chu Tiểu Vân hề bất ngờ, cả ngữ văn và toán học đều đạt điểm tuyệt đối. Kết quả thi của Vương Tinh Tinh kém. Dù sao hằng ngày chơi chung với Chu Tiểu Vân khó tránh học theo bạn, ngữ văn toán học đều hơn 90 điểm, cũng đứng trong top đầu của lớp. Ngô Mai học toán tốt lắm, chỉ hơn 80 điểm, điểm ngữ văn khá hơn chút, vừa tròn 90 điểm. Chu Chí Hải còn kém hơn, hai môn miễn cưỡng đủ điểm qua, cùng Phùng Thiết Trụ có thể em cùng tiến. Bé Mập hơn Tiểu Bất Điểm điểm, hai môn đều hơn 80 điểm.

      Bình thường, trẻ con luôn nghịch ngợm sau khi nhận được bài thi cuối cùng có điểm giống học sinh, chạy qua chạy lại hỏi điểm của nhau. Ai điểm cao hơn có chút dương dương tự đắc, cười ngoác đến mang tai như Vương Tinh Tinh vậy. Ai điểm kém hơn như Chu Chí Hải và Phùng Thiết Trụ ủ rũ như bánh đa ngâm nước.

      Bị Vương Tinh Tinh chế giễu, Chu Chí Hải phục : “Cậu đắc ý cái gì, Chu Tiểu Vân thi được song bách cao hơn cậu nhiều, người ta có mang khắp nơi khoe khoang như cậu ?”

      Vương Tinh Tinh bị Chu Chí Hải thế, hơi ngượng biết sao, những lời cậu bé lại là . Chu Tiểu Vân sớm cất bài thi của mình , cho ai biết thi được bao nhiêu điểm, đến lúc nghe thầy Phương biểu dương Chu Tiểu Vân đứng đầu kì thi, mọi người mới biết được.

      bé có chút thẹn quá hóa giận: “Dù sao tôi còn thi tốt hơn ông, giống ông được có hơn 60 điểm, thiếu chút nữa là qua rồi. Xấu hổ quá, xấu hổ quá. Lêu lêu.”

      Chu Chí Hải và Vương Tinh Tinh cãi nhau ầm ĩ, Chu Tiểu Vân vội ngăn hai người lại: “Hai người đừng cãi nhau nữa, thầy Phương vào lớp rồi, cãi nhau bị thầy mắng đấy .”

      Hai đứa hậm hực ngậm miệng, trừng mắt nhìn nhau.


      Chương 28 : Bài tập đặc biệt của kì nghỉ đông
      Edit: Mộc Lan

      Thầy Phương bước vào lớp, đầu tiên là dặn dò mấy điều lúc nghỉ đông phải chú ý an toàn vân vân, sau đó đưa ra bài tập đặc biệt cho học sinh.

      “Các em, tiếp theo thầy chuyện rất quan trọng, các em phải nghe kĩ nhé.”

      Vừa nghe có chuyện quan trọng, mọi người đều vểnh tai lên nghe.

      Phương Văn Siêu rất hài lòng biểu của học sinh, tiếp tục :

      “Trường của chúng ta từ trước đến nay có tường bao, rất bất tiện trong việc quản lý học sinh. Có bạn nhân lúc ra chơi chạy ra ngoài, trốn học, còn tới ruộng lúa gần đó chơi. Hiệu trưởng Kiều quyết định sang năm trường chúng ta xây thêm tường bao. nộp đơn và được Sở giáo dục của huyện phê chuẩn, bên phát xuống khoản, nhưng còn phần muốn trường chúng ta tự giải quyết. Trường học là ngôi nhà chung của chúng ta, mỗi người đều phải đóng góp. Vì thế, kì nghỉ đông này, thầy giao bài tập về nhà cho các em : Mỗi người phải nhặt cục đá, cục gạch năm sau mang đến trường nộp…”

      Bài tập này vô cùng mới mẻ, cả lớp thoáng cái nổ tung, bọn châu đầu thảo luận sôi nổi.

      Trường tiểu học Hưng Vượng có mười mấy lớp, hơn bốn trăm năm mươi học sinh, cộng thêm khu nhà của giáo viên có bốn khu tất cả. Trừ ký túc xá của giáo viên có tường bao, các khu khác đều thông ra bên ngoài. ít học sinh nam nghịch ngợm, giờ ra chơi trốn học chơi nửa ngày thấy về. Đại Bảo cũng là trong số đó.

      có biện pháp, trốn học quá dễ.

      Hiệu trưởng Kiều chạy lên Sở giáo dục của huyện biết bao nhiêu lần, cuối cùng mới được phê chuẩn. Nhưng mà, Giám đốc Sở , kinh phí có hạn, Sở chỉ có thể chi phần, phần khác trường phải tự nghĩ biện pháp giải quyết khiến Hiệu trưởng Kiều có thêm rất nhiều tóc bạc.

      trường tiểu học bé như vậy. Tiền học phí mỗi kỳ trừ tiền sách, vừa đủ tiền mua phấn viết. Lấy đâu ra tiền xây tường bao đây ?

      Hiệu trưởng Kiều ăn ngon, ngủ yên, cuối cùng nghĩ ra biện pháp này. thể bảo phụ huynh đóng tiền, làm gì có nhà nào tình nguyện bỏ ra số tiền này ? Nhưng huy động bọn đóng gạch đá tính là quá đáng đúng ?

      Sáng sớm, Hiệu trưởng Kiều triệu tập toàn thể giáo viên, tuyên bố việc này, đặc biệt nhấn mạnh lý do, nhất định phải làm cho học sinh hiểu đây là việc tốt, vì trường cũng là vì chính mình, đỡ cho phụ huynh học sinh đến trường than thở.

      Phương Văn Siêu tốn phen giải thích chỗ tốt của việc xây tường bao cho học sinh, cũng biết các bạn lớp mới bảy, tám tuổi có nghe hiểu .

      Cuối cùng, Phương Văn Siêu tuyên bố học sinh có thể về nhà, điều này đại biểu cho kỳ nghỉ đông chính thức bắt đầu . Bọn vừa nghe có thể về đều hưng phấn kích động, ùa ra khỏi lớp như ong vỡ tổ.

      Phương Văn Siêu gọi riêng Chu Tiểu Vân lại, dặn quét dọn vệ sinh trước khi khoá cửa. Vương Tinh Tinh chủ động ở lại giúp Chu Tiểu Vân. Bé Mập và Tiểu Bất Điểm cũng chịu . Chu Chí Hải và Phùng Thiết Trụ thuần túy là vào giúp vui, thành chưa đủ bại có thừa. Quét hồi liền cầm cái chổi chạy loạn, đừng hy vọng hai người này có thể làm chuyện gì. Các bạn nữ bê ghế lên bàn, chỉ chốc lát sau quét sạch .

      Từ việc làm có thể thấy tính cách từng người. Chu Tiểu Vân làm việc theo thứ tự, cất ghế trước rồi vẩy nước, cuối cùng mới quét, làm vừa nhanh vừa sạch Vương Tinh Tinh có chút lười, hay khôn lỏi, bê ghế mà lùa chổi vào các khe, sau khi quét xong khó tránh khỏi có chỗ còn bụi bẩn. Bé Mập kiên nhẫn, quét xong sớm nhất nhưng thấy sạch lại quét lại lần. Tiểu Bất Điểm thành , chậm rãi quét, tốc độ hơi chậm nhưng sạch hơn Vương Tinh Tinh và Bé Mập.

      Ngô Mai về luôn mà sang tìm Chu Tiểu Vân, thấy các bạn quét cũng vào giúp, kê lại bàn ghế cho ngay ngắn. Chờ quét dọn xong , Chu Tiểu Vân : “Các cậu về trước , tớ gọi thầy Phương đến khoá cửa.”

      Những người khác đều trước, chỉ có Ngô Mai ở lại chờ Chu Tiểu Vân. Chu Tiểu Vân có biện pháp, đành phải bảo Ngô Mai đứng ở cửa lớp chờ mình.

      Chu Tiểu Vân tới phòng Phương Văn Siêu trong túc xá, cho thầy biết lớp được quét sạch .

      Phương Văn Siêu chuẩn bị khóa cửa, bỗng nhiên nhớ tới việc, với Chu Tiểu Vân: “Nghỉ đông gần tháng, ở nhà em được ngừng tập luyện thổi kèn ác-mô-ni-ca, bỏ nhạc cụ thời gian, lúc học lại thấy mới lạ. Mỗi ngày đều phải kiên trì tập tiếng mới được, kèn của thầy cho em mượn tháng. Chờ đến lúc học, em đưa lại cho thầy. “

      Chu Tiểu Vân lo lắng lúc nghỉ có nên trả kèn ác-mô-ni-ca cho thầy Phương , vừa nghe thầy thế liền yên lòng.

      Tuy ngay từ đầu, vì lý do kia Chu Tiểu Vân bắt đầu học thổi kèn ác-mô-ni-ca, nhưng sau mấy ngày, bắt đầu thực thích thổi kèn. Mỗi ngày, khoảng thời gian lén tập vô cùng vui vẻ, tiến bộ lớn càng làm Chu Tiểu Vân có lòng tin đối với mình.

      Ngay lập tức, Chu Tiểu Vân bày tỏ lòng cảm ơn với thầy, may mắn gặp được thầy giỏi!

      Lúc Phương Văn Siêu lấy quyển nhạc phổ đơn giản đưa cho , Chu Tiểu Vân sau khi sống lại vẫn trầm ổn, giống đứa , cảm động rơi nước mắt: “Thầy Phương, cám ơn thầy. Thầy tốt với em quá, em biết báo đáp thầy thế nào mới tốt… “

      Phương Văn Siêu ngờ Chu Tiểu Vân khóc, có chút luống cuống tay chân, dỗ Chu Tiểu Vân mấy câu: “Đừng khóc mà, Chu Tiểu Vân, việc này với thầy mà chỉ là cử thủ chi lao, quan trọng là do em để tâm, cố gắng luyện tập. Ban đầu, việc luyện tập đơn điệu, ít người kiên trì được. cố gắng của em thầy đều nhìn thấy, em là học sinh ngoan, thầy rất quý em. Thầy tin, chỉ cần tiếp tục luyện tập như vậy, tương lai em có thể trở thành nghệ sĩ.”

      (Cử thủ chi lao : tiện tay giúp đỡ, mất nhiều công sức, dễ dàng giống như nhấc tay)

      Chu Tiểu Vân vừa lau nước mắt vừa hơi ngượng, ngẫm lại, càng ngày càng giống trẻ con, sao tự dưng lại khóc nhỉ ?

      Tạm biệt Thầy Phương, Chu Tiểu Vân tìm Ngô Mai đợi nãy giờ.

      Nhà Ngô Mai cùng hướng với nhà Chu Tiểu Vân, tới nửa đường lưu luyến mãi mới tách ra. Lúc chia tay, bé dặn dò Chu Tiểu Vân mãi, đợt nghỉ đông phải đến nhà bé chơi. Chu Tiểu Vân hai lời đáp ứng , lúc này bé mới vui vẻ về.
      Phong Vũ Yên, thuyt, Nhiên Nhiên3 others thích bài này.

    2. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,078

      Chương 29 : Đại Bảo bị đả kích (1)
      Edit: Mộc Lan

      Đại Bảo cầm hai bài thi chạy sớm về nhà. Lần này, điểm ngữ văn của cậu hơn 70, điểm toán cao hơn tí, hơn 80 điểm.

      Đại Bảo cảm thấy so với hồi học lớp , cậu có tiến bộ rất lớn. Phải biết rằng năm lớp , suýt chút nữa cậu bị lưu ban, năm nay điểm khá hơn, cậu cảm thấy rất hài lòng, vì thế chơi với bọn Thạch Đầu mà cầm bài thi về nhà khoe.



      Chu ba ba nhìn tờ giấy báo điểm, biểu dương Đại Bảo tiến bộ, Đại Bảo được khen nên lâng lâng. Đại Bảo lại quấn quít lấy Triệu Ngọc Trân nấu cơm: “Mẹ, mẹ nhìn bài thi của con này, cao hơn năm ngoái nhiều. Mẹ nhìn cái thôi!”



      Triệu Ngọc Trân bận, muốn nhìn nhưng thoát được quấy rầy của con trai. Vì vậy, bà đành bỏ tạp dề xuống, quay lại nhìn bài thi. Sau khi nhìn cũng khen Đại Bảo: “Giờ Đại Bảo có tiến bộ rất lớn, cao hơn những lần trước. Sau này phải chăm chỉ học tập, tiếp tục cố gắng nha.”



      Đại Bảo cười đắc ý. Có ai thích được khen ?



      Tiểu Bảo biết chữ cũng qua đây góp vui, muốn nhìn bài thi của Đại Bảo mà khôngđược. Đại Bảo ra vẻ gạt tay Tiểu Bảo ra: “Em biết chữ, biết gì mà nhìn. Em biết đây là số bao nhiêu ?”



      Đại Bảo chỉ vào điểm bài thi màu đỏ rất to: “Đây là tám mươi ba, có nghĩa là thi được 83 điểm hiểu ?”



      Tiểu Bảo bị Đại Bảo chọc giận, bĩu môi qua bên.



      Đúng lúc này, Chu Tiểu Vân bước vào nhà.



      Đại Bảo bị kích động, cầm bài thi của mình ra khoe: “Đại Nha, mau nhìn bài thi của này. Ngữ văn 75 điểm, toán học 83 điểm nhé.”



      Chu Tiểu Vân thấy Đại Bảo vui mừng như thế, cũng khen cậu mấy câu. Dù sao Đại Bảo để ý thành tích học tập là việc tốt. Cậu ngốc, chỉ là quá ham chơi, 80% chú ý đều nghĩ đến chơi bời, nếu chăm chỉ học tập cũng đến nỗi cấp hai bỏ học ở nhà.



      Hôm nay, Đại Bảo được lần vô cùng đắc ý, chợt nhớ ra Đại Nha cũng có điểm thi rồi mới đúng : “Đại Nha, lớp trả bài rồi. Bài thi của em đâu, sao mang ra cho bố mẹ xem?”



      Chu Tiểu Vân muốn đả kích tính tích cực của Đại Bảo, ậm ừ đáp tiếng rồi định qua phụ mẹ Triệu Ngọc Trân tay.



      Đại Bảo lanh chanh, tự cho rằng Đại Nha thi tốt, dám lấy bài thi cho người nhà xem. Nghĩ lại ai vừa mới học mà có kết quả tốt ngay, tất nhiên Đại Nha cũng ngoại lệ. Nhìn con bé cả ngày mở miệng câu, hình như điểm còn cao bằng mình đâu ? Đại Bảo thừa dịp Chu Tiểu Vân chú ý giật lấy túi sách của , sau đó mở bài thi ra.



      Chu Tiểu Vân phản ứng kịp, bị Đại Bảo cướp lấy túi sách, chờ phục hồi tinh thần lại Đại Bảo mở bài thi ra. kịp ngăn cản, Chu Tiểu Vân bất đắc dĩ nghĩ thầm: Đại Bảo ơi là Đại Bảo, xem ra chỉ vui vẻ được đến thế mà thôi.



      Hai tờ bài thi với nét chữ tinh tế, đầy nét chấm đúng màu đỏ chót. Số 100 to đùng tựa như cười nhạo Đại Bảo.



      Đại Bảo dám tin, mắt mở to, há hốc mồm. Khoảng cách chênh lệch quá lớn, nhất thời phản ứng kịp.



      Chu ba ba sớm thấy Đại Bảo nháo với em, vốn khôngđịnh để ý, khi nhìn thấy Đại Bảo cầm bài thi của Chu Tiểu Vân mà ngẩn người nên tò mò, tới nhìn bài thi trong tay Đại Bảo. Vừa nhìn qua, Chu ba ba cũng ngạc nhiên vô cùng, vội gọi Triệu Ngọc Trân.



      Triệu Ngọc Trân nhìn thấy điểm cũng trầm trồ : “Đại Nha, hai bài thi của con đều được 100 điểm kìa.”



      Bình thường chưa bao giờ để ý tới việc học của Chu Tiểu Vân, vì thế Chu ba Chu mẹ biết Chu Tiểu Vân học hành thế nào. Lúc này thấy con điểm cao như vậy rất vui mừng.



      Thực ra Chu Tiểu Vân rất vui, từ đến lớn chưa có lần nào thi được 100 điểm. Nhưng từng sống gần ba mươi năm, nếu ngay cả bài thi của lớp đạt điểm tuyệt đối quá mất mặt rồi. Lúc đó, trong trường dạy rất ít, thuần tuý là kiến thức trong sách vở, giống trong tương lai còn biến hoá vô số dạng bài. Bình thường Chu Tiểu Vân ở trường chăm chú nghe giảng, về nhà chăm chỉ làm bài tập, ôn lại bài, thế học giỏi mới là lạ.



      Chu Tiểu Vân khônglộ vẻ vui sướng nét mặt, chỉ cúi đầu cười cười.



      Tiểu Bảo lần này nhìn cũng hiểu : “Chị lợi hại, đạt điểm thi tuyệt đối. ơi, tám mươi ba có phải cao hơn điểm của chị ko?”



      Đại Bảo vốn xấu hổ, bị Tiểu Bảo như thế càng thẹn quá hóa giận, muốn đánh Tiểu Bảo. Vô tình chọc giận trai, Tiểu Bảo biết vì sao muốn đánh cậu, vội vàng trốn sau lưng cha mẹ.



      Chu ba ba nhíu mày, giáo huấn Đại Bảo:



      “Con làm sao suốt ngày bắt nạt em thế ? Năm nay con chín tuổi, sang năm là mười tuổi rồi, nên phân biệt được đúng sai. Con nhìn em con, hơn con ba tuổi, nhưng tốt hơn con nhiều. Đại Nha đối xử với các em rất tốt, còn biết giúp mẹ việc nhà. Còn con, những dắt em chơi mà còn bắt nạt em. Có người như con ? Thành tích của Đại Nha tốt như vậy, con làm phải học theo em, cố gắng học hành có nghe ?”



      Đại Bảo nghe thấy ba toàn khen Đại Nha mà mắng mình, bị đả kích quá lớn, dám phản bác, lại áp chế được cơn tức, dứt khoát chạy ra khỏi nhà.



      Hành động này chọc tức Chu ba ba, ông định đuổi theo. Nếu mà ông đuổi kịp, Đại Bảo khó tránh khỏi trận đòn.



      Chu Tiểu Vân thấy thế với Chu ba ba: “Ba ơi, con gọi về.”



      đợi Chu ba ba đồng ý, chạy ra ngoài, đuổi theo Đại Bảo.



      Chu ba ba rất yên tâm về Chu Tiểu Vân, có ngăn cản để . Ông nhìn bài thi của Đại Nha lại vui mừng. Con mình khônghề thua kém con trai, vừa ngoan vừa học giỏi!


      Chương 30 : Đại Bảo bị đả kích (2)
      Edit: Mộc Lan

      Trong lúc tức giận, Đại Bảo chạy ra ngoài. Chân cậu dài nên chạy rất nhanh, chớp mắt đến rừng cây bên cạnh hồ nước. Đây là nơi cậu và bọn Thạch Đầu thường xuyên đến chơi, biết tại sao cậu chạy đến chỗ này, lại nghĩ ra tiếp theo muốn đến chỗ nào bèn trèo lên cây ngồi. Nhớ lại chuyện hôm nay khỏi cảm thấy vô cùng oan uổng, bình thường Đại Bảo vô tư nghịch ngợm, hay gây chuyện giờ cũng bật khóc.



      Chu Tiểu Vân vừa ra cửa, chỉ kịp thấy bóng dáng Đại Bảo chạy rất nhanh, đuổi kịp, vì thế theo đường đó tìm. Vừa vừa gọi: ” Đại Bảo ―― Đại Bảo ơi ―― “



      cậu bé cùng thôn tốt bụng cho biết : “Đại Nha, em tìm em à? thấy hình như nó chạy về phía rừng cây ấy.”



      Chu Tiểu Vân vội vàng cảm ơn rồi về phía rừng cây tìm Đại Bảo.



      Đại Bảo là cậu bé đơn thuần thẳng thắn, hình dung đơn giản chính là tứ chi phát triển, có mưu mô, đối tốt với người có thể móc tim ra vì người đó. Vì thế, từ đến tận năm ba mươi tuổi, luôn có rất đông em theo cậu. Tính tình táo bạo, quật cường y như con ngựa hoang đứt cương, Triệu Ngọc Trân quản được, mặc kệ cậu ; còn Chu ba ba được hai ba câu liền động tay động chân. ra, Đại Bảo là người ăn mềm ăn cứng. Chu Tiểu Vân hiểu tính mình. Nếu muốn thay đổi Đại Bảo chỉ có mềm mỏng dỗ dành, đánh mắng phải biện pháp hữu hiệu.



      Chu Tiểu Vân đến rừng cây, từ xa nhìn thấy Đại Bảo ngồi vắt vẻo cây, trong lòng nghĩ nếu lúc này trực tiếp gọi chắc chắn để ý đến mình. Vì ấy tức giận do lỗi của mình, phải đổi cách khác để ấy chủ động xuống mới được.



      Chu Tiểu Vân cố ý làm như nhìn thấy Đại Bảo, gọi gọi lại: “Đại Bảo ―― Đại Bảo ―― ở đâu ―― “



      ở đây! Đại Bảo lau nước mắt vừa định trả lời, lại ngậm miệng.



      Hừ! Đều do Đại Nha, nếu phải do nó sao hôm nay mình tức giận như vậy?



      Đại Bảo thở phì phì, quả nhiên đúng như Chu Tiểu Vân dự liệu, giận dỗi với em. Cậu nghĩ đến, Chu Tiểu Vân làm gì cả, bài thi vẫn cất trong túi lấy ra, đều do cậu ngang ngạnh giật lấy.



      Chu Tiểu Vân vừa vừa kêu, bỗng nhiên giẫm vào cái hố, rồi bị ngã.



      cây Đại Bảo nhìn thấy ràng, kinh hãi, vội tuột xuống, chạy xuống đỡ em: “Đại Nha, em thế nào, có đau ?” Còn phủi sạch đất cát người Chu Tiểu Vân.



      Tất nhiên đau! Chu Tiểu Vân sớm nhìn thấy hố này, cố ý làm như thấy, giả vờ vấp ngã, quả nhiên khiến Đại Bảo trèo xuống. Bây giờ, tất nhiên phải kêu đau nếu lộ mất.



      Đại Bảo luống cuống tay chân dỗ Chu Tiểu Vân che mặt khóc, biết ra tủm tỉm cười trộm. Chờ dỗ được Chu Tiểu Vân “Nín khóc mỉm cười”, cuối cùng Đại Bảo cũng yên tâm. Lúc này, Đại Bảo sớm hết giận từ lâu, dẫn em về nhà ăn cơm tối.



      Đoạn nhạc đệm nho này rất nhanh trồi vào quá khứ.



      Từ đó về sau, Đại Bảo ít suy tư lần đầu tiên trong đời nghiêm túc tự hỏi.



      Vì sao Đại Nha hơn mình ba tuổi lại có thành tích tốt như vậy?



      Đại Bảo cố gắng hồi tưởng lại. Hình như Đại Nha nghe giảng nghiêm túc hơn mình, chăm chỉ làm bài hơn mình, chăm chú đọc sách hơn mình, kiên trì luyện chữ hơn mình…



      Cuối cùng, Đại Bảo thể phục, thừa nhận Chu Tiểu Vân chăm học hơn cậu.



      Đại Bảo vốn cảm thấy học tập hề quan trọng, sau khi bị kích thích bởi ưu tú của Chu Tiểu Vân, bắt đầu có ý nghĩ phải học tập tốt. Dù thế nào, thể kém em quá nhiều được !



      Trong kỳ nghỉ đông, lần đầu tiên Đại Bảo giở sách giáo khoa ra đọc. Chu ba và Chu mẹ nhìn nhau, hiểu sao hôm nay mặt trời lại mọc từ đằng tây thế này.



      “Ba nó à, mình xem Đại Bảo sao lại như thế, từ trước tới nay chưa bao giờ thấy thằng bé ở nhà đọc sách cả.” Triệu Ngọc Trân lén lút nhìn ở Đại Bảo nghiêm túc ngồi ở bàn học đọc sách, thấp giọng hỏi Chu ba ba.



      Chu ba ba cũng cảm thấy kinh ngạc: “Đúng vậy, từ lúc Đại Bảo đến trường, ba ngày bắt cá, hai ngày bơi, có lúc thèm làm bài tập. nghĩ có thể là con trai chậm lớn hơn, giờ cuối cùng hiểu ra rồi. Thành tích của Đại Nha tốt như vậy, nó làm mà kém quá xa, thể nào cũng thấy mất mặt cho xem.”



      Chu ba ba đoán thực ra gần đúng.



      chung, bất kể là vì nguyên nhân gì Đại Bảo thay đổi là chuyện cha mẹ vô cùng vui mừng.



      Chu Tiểu Vân lờ mờ đoán được nguyên nhân, mỗi ngày cùng học với Đại Bảo. Hằng ngày, ngoài việc viết chữ, còn bắt đầu đọc sách giáo khoa, chuẩn bị kiến thức sắp học ở kì tới.



      người dù thông minh cũng phải cố gắng mới có thể đạt được thành tích tốt. Sau nửa năm, Chu Tiểu Vân càng sâu sắc hiểu được điều đó. Trong việc học, tốn rất nhiều công, đọc trước bài trước khi đến lớp, sau khi nghe giảng chăm chỉ làm bài và ôn tập lại, dám lơ là.



      ép mình tạo thành thói quen học hành. Có người từng , thói quen tốt ảnh hưởng đến con người khi còn sống. muốn tranh thủ lúc mình còn , tạo thành thói quen học hành, đến lúc lớn, muốn lười cũng được.
      Phong Vũ Yên, thuyt, Nhiên Nhiên3 others thích bài này.

    3. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,078

      Chương 31 : Vườn hoa bí mật của Chu Tiểu Vân
      Edit: Mộc Lan

      Khi trời lạnh, đàn vịt nhà họ Chu chỉ được ở trong chuồng, được thả ra ngoài.

      Chu Tiểu Vân bỏ được thói quen tập thổi kèn ác-mô-ni-ca ở cạnh hồ. đoán mình mà lấy kèn ra thổi ở nhà, lại làm cho cha mẹ nghi ngờ. Hơn nữa, tính Đại Bảo thích gây , Tiểu Bảo tò mò, Nhị Nha ưa góp vui, ngẫm lại thể nào cũng là cảnh gà bay chó sủa.

      Vườn hoa bí mật chính là chỗ Chu Tiểu Vân thường đến, vòng quanh hồ rất lâu mới phát được chỗ vô cùng bí .

      Xung quanh hồ có vài bụi cây lùm xùm. Vườn hoa bí mật của cách hồ nước xa. Bên ngoài bao quanh bởi cây cao hơn mét và có hai cây liễu rất to vừa vặn che khuất gian chứa được , hai người này. đứng gần đó tuyệt đối phát bên trong còn có gian khác.

      Trước đây khi trời còn ấm áp, Chu Tiểu Vân thường lùa vịt vào hồ rồi trốn vào trong đó, cầm kèn ác-mô-ni-ca tập luyện. Tiếng kèn ác-mô-ni-ca vốn quá lớn. Xung quanh hồ nước là mảnh đất trống trải, ít người qua lại. Mấy đứa trẻ như bọn Đại Bảo thích ra rừng cây cạnh hồ chơi vẫn còn cách chỗ này đoạn. Vì thế, chưa có ai phát ra Chu Tiểu Vân tập thổi kèn ác-mô-ni-ca ở đây.

      Chu Tiểu Vân rất thích vườn hoa bí mật của , nhất là lúc trời sang thu, cành lá sum sê xanh tốt, hoa dại nở rộ, có cảm giác như ở thế ngoại đào nguyên. lén lút xem chỗ này là vườn hoa bí mật của mình. Nơi đây chỉ thuộc về mình , muốn gì cũng được, rất thoải mái tự tại.

      (Thế ngoại đào nguyên : ý chỉ nơi tuyệt đẹp, ngăn cách với thế giới bên ngoài mà con người luôn nghĩ rằng nó có tồn tại. Có cả tích về cụm từ này, có thể đọc thêm ở đây.Link)

      Bây giờ là mùa đông, lá cây rụng hết, trơ lại cành cây trụi lủi. Chu Tiểu Vân vào rừng cây , tìm chỗ rễ cây tương đối bằng phẳng làm chỗ ngồi của mình. cảm thấy quay về thời thơ ấu vô lo vô nghĩ quả là đúng đắn.

      Đối với việc Chu Tiểu Vân thường xuyên ra khỏi nhà là mất tích nửa ngày, Triệu Ngọc Trân vô cùng khoan dung. Trong suy nghĩ của bà, Chu Tiểu Vân làm việc có chừng mực, chơi xong về nhà, giống Đại Bảo nghịch ngợm hay gây chắc chắn là chơi với mấy đứa bạn. Cứ như vậy, Chu Tiểu Vân ở vườn hoa bí mật càng lúc càng dài. luyện thành thạo bài thầy Phương dạy, còn có thể thổi được mấy bài khá dài trong quyển nhạc phổ. Nghe thấy chính mình thổi ra tiếng kèn êm tai, Chu Tiểu Vân có cảm giác vui sướng và thoả mãn nên lời.

      tự luyện tập rất vui vẻ, nhưng có người lại vui.

      Kỳ nghỉ đông, Vương Tinh Tinh nhà ở gần đó cùng Bé Mập, Tiểu Bất Điểm đến tìm chơi nhưng lần nào cũng thấy Chu Tiểu Vân ở nhà. Mấy lần sau đó, đến Triệu Ngọc Trân bắt đầu cảm thấy kỳ quái. hiểu Chu Tiểu Vân rốt cuộc là chơi với ai , đợi Chu Tiểu Vân về nhà liền hỏi con: “Đại Nha, hôm nay Vương Tinh Tinh lại tới tìm con. Mẹ bảo là con sang nhà bạn khác chơi nhưng con bé ở nhà Bé Mập và Tiểu Bất Điểm thấy con nên mới đến nhà tìm. Hằng ngày cơm nước xong con ra ngoài là chơi với ai?”

      Chu Tiểu Vân mặc bộ quần áo bông rất dày, tuy ấm áp nhưng từ xa nhìn lại y như quả bóng , rất xấu. Tới mùa đông đứa trẻ nào cũng mặc như vậy. Chu Tiểu Vân dám kháng nghị, trong lòng khỏi hoài niệm áo lông vừa vừa đẹp lại ấm áp, biết mấy năm nữa mới xuất . Nhưng mặc như vậy cũng phải có ích, Chu Tiểu Vân giấu kèn ác-mô-ni-ca nhét trong bụng, bên ngoài nhìn ra được. Hằng ngày, giấu kèn vào trong áo, Triệu Ngọc Trân phát ra.

      Nghe xong câu hỏi của Triệu Ngọc Trân, Chu Tiểu Vân nhất thời tìm được người thích hợp làm bình phong. Nhà Ngô Mai quá xa, đến nhà bạn ấy ràng là dối. Nhà Chu Chí Hải ngay bên cạnh, nếu đến nhà bạn ấy, rất dễ bị phát . Nghĩ ra rồi, nhà Phùng Thiết Trụ cách nhà mình hơi xa, khoảng năm phút mới đến nơi, dùng cậu ấy làm lý do ứng phó trước :

      “Con đến nhà Phùng Thiết Trụ, bạn ấy nhờ con dạy mấy đề toán. Con tiện từ chối nên hàng ngày dạy bạn ấy mấy bài. “

      Triệu Ngọc Trân vừa nghe đến tên Phùng Thiết Trụ, trong đầu lập tức ra hình ảnh cậu bé ục ịch, thấp tịt. Cậu bé này bà từng nhìn thấy mấy lần, cha của cậu là bác sĩ Phùng – khách quen của gia đình. Tiểu Bảo thường xuyên bị ốm ít lần phải phiền đến người ta.

      Nghe Chu Tiểu Vân đến nhà dạy Phùng Thiết Trụ học toán, Triệu Ngọc Trân tin ngay, còn khen mấy câu và dặn dò nhớ bảo cậu bé đến nhà chơi.

      Chu Tiểu Vân thấy an toàn vượt qua cuối cùng cũng yên lòng, nhưng sau này, số lần ít ra khỏi nhà hơn. Lấy Phùng Thiết Trụ làm bình phong thích hợp lắm, cha mẹ quen với bác sĩ Phùng. Chẳng may người lớn gặp nhau, lúc hàn huyên tâm mà nhắc tới đề tài này chẳng phải bị phát hay sao ? Dù sao, trời lạnh quá, điều kiện tập luyện thuận lợi, đành ít vậy.

      Vương Tinh Tinh lại đến, thấy Chu Tiểu Vân ở nhà rất vui vẻ, lôi Bé Mập và Tiểu Bất Điểm tới nhà Chu Tiểu Vân chơi.

      Mấy nhóc chơi chung với nhau, ngoài nhảy cước, còn có trò nhảy dây. Sợi dây thừng thô, rất dài, các nhà thường dùng để buộc túi, buộc bao. Có hai người, mỗi người đứng đầu, dùng sức quất, mọi người canh thời điểm thích hợp nhảy vào, chơi rất vui. Chốc lát sau, thu hút Chu Tiểu Hà và Chu Chí Hải chạy qua đây, gia nhập vào đoàn quân nhảy dây.

      Đại Bảo thấy nhiều người ở nhà chơi nên ko ra ngoài. Cậu phụ trách việc quất dây. Mấy đứa chơi chung, vui đến quên trời quên đất.

      Chu Chí Hải nhảy rất siêu, vừa nhảy vừa xoay người, mấy đứa con mệt, ngồi nghỉ, chỉ có cậu bé còn nhảy. Thấy mọi người đều đứng xem, Chu Chí Hải đắc ý, biểu diễn thêm mấy động khác khó hơn. Lúc nhảy chân, khi nhảy hai chân xoay vòng mới chạm đất, khiến mọi người hoa cả mắt, vỗ tay rầm rầm. Chu Chí Hải cười tít cả mắt, chú ý giẫm phải dây thừng, “ầm” vấp ngã, nhất thời tiếng cười nổi lên bốn phía.

      Chu Chí Hải mặc áo bông dày, vấp ngã đau, đứng lên vỗ vỗ bùn đất rồi lại tiếp tục nhảy.

      Mấy đứa trẻ con chơi đùa vui vẻ, chỉ mong kỳ nghỉ đông kéo dài thành hai tháng.


      Chương 32 : Ngày tết bận rộn(1)
      Edit: Mộc Lan

      Hai mươi ba, nấu kẹo mạch nha; hai mươi bốn, quét dọn nhà cửa; hai mươi lăm, tiễn ông Táo về trời; hai mươi sáu, nặn bánh bao…

      Càng gần đến năm mới, các nhà đều vội vã sắm đồ. Chợ tết bắt đầu họp từ ngày hai mươi ba tháng chạp, các bà các mẹ chợ mua cá, mua thịt, mua thức ăn, mua đường, mua rượu, mua hoa quả, chuẩn bị đồ Tết.

      Người dân ở quê quanh năm cực khổ, đến tết cũng phải bỏ tiền sắm đồ cho tươm tất, dù ít hay nhiều đều túi lớn túi xách đồ về nhà.

      Mấy ngày nay, Chu ba ba sớm về trễ, bận rộn ở ngoài giúp nhà khác giết lợn. Rất nhiều nhà cả năm vỗ béo lợn để dành thịt ăn tết. Thịt lợn mổ ra có thể bán lấy tiền, trích phần biếu người thân, bạn bè, hàng xóm. Còn lại để làm thịt viên rán, làm nhân bánh bao , nhân sủi cảo, ướp muối.

      Nội tạng của lợn cũng là món ăn rất ngon, gan lợn tim lợn xào lên ăn, tiết lợn làm tiết canh là ngon nhất. Còn có ruột và bao tử, rửa sạch, cuộn rau cải nướng thơm với tỏi có thể khiến bọn chảy nước miếng ròng ròng.

      (Ta ngồi edit mà còn thèm ấy chứ, tết bây giờ lớn rồi còn thấy vui như hồi bé nữa. còn cảm giác háo hức chờ đợi, chỉ thấy nó như những ngày nghỉ dài được ở nhà thôi)

      Phần thịt mỡ rán lên để lấy mỡ, mỡ lợn thơm lừng, vừa thơm vừa béo, tóp mỡ ngon đến nỗi suýt nuốt cả lưỡi. Mỗi lần trong nhà giết lợn, lũ trẻ đều nóng lòng như lửa đốt, ngồi bên cạnh chực ăn.

      Món ngon ngày Tết chủ yếu là thịt lợn, dân quê ít ăn gà, vịt, dê, bò.

      Năm nay, hai con lợn nhà Chu Tiểu Vân khá béo, có con bị Chu ba ba bán. Còn con kia, Chu ba ba miễn cưỡng giết, để trong nhà năm mới có thịt ăn.

      Lúc giết lợn, phải mời mấy người đàn ông khoẻ mạnh, dùng dây thừng trói lợn chắc, Chu ba ba cầm con dao bầu cực sắc để giết lợn tới. Cảnh máu me đầm đìa kia, chỉ có Đại Bảo to gan mới dám nhìn. Chu Tiểu Vân, Tiểu Bảo và Nhị Nha trốn trong phòng dám ra. nghe thấy tiếng lợn kêu, trong lòng hơi sợ, đợi đến khi lợn kêu nữa mới dám dẫn hai em ra ngoài.

      Cân số thịt lợn được gần 100 cân. Chu ba ba biếu những người giúp đỡ, mỗi người hai ba cân. Mấy người từ chối được, đều vui mừng cầm . phải nhà nào cuối năm cũng giết lợn. Dân quê có nguồn thu nhập khác, hoàn toàn dựa vào lúa gạo trồng được và tiền bán lợn cuối năm. Phần lớn các nhà đều bán lợn đổi thành tiền để tiêu dùng.

      Chu ba ba biếu ít thịt heo cho nhà bác cả và nhà , còn nhờ chú mang biếu nhà bác Ba trong huyện. Còn thừa mang ra chợ bán. Đến tết, dù ít dù nhiều các nhà đều phải mua thịt, mười mấy cân mang lên chợ bán hết veo.

      Tiền bán thịt vừa đủ để sắm đồ tết. Đến lúc về nhà, tay Chu ba ba xách kín đồ. Triệu Ngọc Trân vui vẻ, xách mấy con cá to vào bếp, ướp muối để dành đến tết nấu món ngon.

      Đại Bảo liếc thấy tay phải của Chu ba ba cầm túi hạt dưa to, có cả bánh kẹo, thèm chảy nước miếng, khóc nhào đòi ăn, bị Chu ba ba trừng mắt nhìn liền im tịt. Chu ba ba để đồ Tết lên nóc tủ quần áo rất cao. Đây là đồ để tiếp khách, Đại Bảo vàTiểu Bảo chỉ có thể nhìn mà được ăn.

      Triệu Ngọc Trân đem cá ướp đặt trong vại, trong nhà còn có cái lu dưa và củ cải chua của mùa đông năm nay, lại tích trữ ít trứng gà và trứng vịt, cắn răng làm thịt hai con gà và hai con vịt. Bà còn mua thêm ít đậu phụ, mọi thứ chuẩn bị gần xong. Trong nhà giữ lại hai mươi mấy cân thịt heo và nội tạng, có thể là rất nhiều món.

      Mùi thơm từ phòng bếp toả ra hấp dẫn bọn trẻ con. Triệu Ngọc Trân rán mỡ heo.

      Thịt mỡ béo ngậy được cắt thành từng miếng lớn, xèo xèo trong chảo, rất nhanh chảy ra rất nhiều mỡ. Lúc này, rất ít nhà dùng dầu thực vật, phần lớn đều dùng mỡ lợn. Chu Tiểu Vân rất thích dùng mỡ lợn xào nấu, có hương vị đặc biệt tả được thành lời, dầu thực vật thanh đạm thể sánh được.

      Chu ba ba ngừng nhét rơm rạ vào đáy nồi. Bếp làm bằng đất, có ống rất dài đưa khói ra ngoài. Khói đen từ rơm rạ đốt hơn phân nửa theo ống khói ra khỏi phòng, từ xa nhìn tựa như con rồng đen. Trong phòng vẫn mù mịt bởi khói, Chu ba ba đứng mũi chịu sào hắt xì liên tục. khí trong phòng bếp tràn ngập mùi khói và mùi mỡ lợn, thể ngửi được. Nhưng bốn đứa con nhà họ Chu vẫn ngồi lì ở đó, chịu ra, tám con mắt nhìn chằm chằm, chờ tóp mỡ được vớt ra.

      Chờ thịt mỡ ngày càng dần, mỡ trong nồi nhiều lên, lúc gần được, Triệu Ngọc Trân dùng cái muôi, múc mỡ vào chậu lớn, lại dùng muôi đó vớt tóp mỡ vào bát. Tóp mỡ toả ra mùi thơm hấp dẫn, màu vàng óng mê người.

      Đại Bảo dùng tay bốc, bị phỏng hô to: “Ui cha, nóng quá, bỏng chết mất!”

      Triệu Ngọc Trân vừa vui vừa buồn cười: “Cái tính láu táu, đợi nguội rồi hãy ăn.”

      Chờ nguội bớt, tóp mỡ trở nên giòn giòn, lúc này nhét miếng vào trong miệng. Nhai nhóp nhép ngon tuyệt. Chu Tiểu Vân thấy đây đúng là món ngon hiếm có đời, nếu trộn thêm ít đường trắng đến bàn đào của Vương Mẫu nương nương cũng sánh được.

      Đại Bảo và Tiểu Bảo còn tâm trí nào nhớ đến cái gì là đường trắng nữa, mỗi người tay bốc tay bỏ vào miệng ăn lấy ăn để. Nhị Nha còn với tới, nhìn các được ăn nên khóc nháo.

      Chu Tiểu Vân vội vàng bế em đến gần, bắt đầu đút cho Nhị Nha ăn. Nhị Nha được ăn mấy miếng rốt cuộc khóc nữa, cái miệng nhắn nhai ngừng. Chu Tiểu Vân liên tục đút, tranh thủ lúc Nhị Nha nhai mới ăn được mấy miếng.

      Chốc lát sau, bát lớn tóp mỡ hết sạch.

      Con sâu trong bụng được ăn no rồi, Đại Bảo dẫn Tiểu Bảo chơi. Chu Tiểu Vân biết cha mẹ đều bận rộn, tự động dắt Nhị Nha ra ngoài.
      Phong Vũ Yên, thuyt, mylien19613 others thích bài này.

    4. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,078
      Chương 33 : Ngày Tết bận rộn (2)
      Editor: Mộc Lan

      Chờ rán xong mỡ, Triệu Ngọc Trân bắt đầu băm thịt, chuẩn bị làm thịt viên.

      Bà chọn miếng thịt quá nạc quá mỡ, băm nhuyễn, trộn thêm trứng gà, ít gừng, chút muối, nặn thành viên thịt nho xinh xinh vừa ăn. Có người làm thịt viên cho thêm cả củ cải hoặc cải trắng làm nhân bên trong, ăn cũng rất ngon. Năm nay, nhà họ Chu giết lợn béo, thịt lợn nhiều, Triệu Ngọc Trân định làm nhiều thịt viên hơn, cho bọn trẻ bữa thoả thích.

      Bình thường trong nhà ít khi được ăn thịt, lũ trẻ còn thiếu thốn đủ bề. Nhìn Đại Bảo và Tiểu Bảo tranh nhau bốc tép mỡ, bà thấy các con ăn ngon vừa mừng vừa buồn. Nếu phải nhà nghèo ít có thịt ăn, sao bọn trẻ đến nỗi ăn tham như thế? Làm mẹ, trong lòng bà thấy vui nổi!

      Vì thế, bà quyết định nặn nhiều thịt viên, cho các con ăn nghiền.

      Đợi thịt viên nặn xong, Đại Bảo và Tiểu Bảo chạy chơi, chờ đống tép mỡ trong bụng tiêu hoá hết mới chạy về, thấy mẹ nặn thịt viên rất vui. Trẻ con đứa nào cũng thích ăn thịt viên hết. Nếu tép mỡ bình thường may ra vẫn có cơ hội ăn nhưng thịt viên phải đến Tết mới có.

      Vì sao trẻ con thích nhất là những ngày Tết ? Chỉ riêng được ăn những món ngon là bọn trẻ thích mê tơi. Chứ chưa nhắc tới, đến Tết còn có quần áo mới và tiền mừng tuổi.

      Ngày 25 tháng Chạp, em nhà họ Chu ăn đến nỗi miệng bóng loáng, vô cùng thoả mãn.

      Sáng hôm sau, Triệu Ngọc Trân lại chuẩn bị nồi hấp bánh bao, bánh màn thầu. Những thứ này ăn đến hết mười lăm tháng giêng, vì thế phải sang mượn nồi hấp cực lớn của nhà bác Cả. Năm ngoái phần lớn làm bánh màn thầu, rất ít bánh bao có nhân. Năm nay Triệu Ngọc Trân làm nhiều bánh bao thịt, còn dùng đường đỏ làm bánh đường hình tam giác, nồi hấp ba tầng làm hơn nửa ngày mới xong.

      (Giải thích chút ha. Ban đầu ta cứ nghĩ hai loại này là , sau tra mới phát ra hơi khác chút. Bánh màn thầu 饅頭bính : mántóu. Còn bánh bao tiếng Trung là 包子; bính : bāozi Màn thầu có chiều rộng khoảng 4 cm, chiều dài 15 cm, mền, đặc ruột và có mùi vị đặc trưng. Để thưởng thức bánh màn thầu, người ta đem chiên trong dầu nóng và ăn cùng với sữa hoặc hấp chín. Thông thường màn thầu nhân, còn bánh bao có nhân ở trong. Tuy nhiên, ở số vùng người ta phân biệt như vậy mà màn thầu được dùng để chỉ chung cho cả loại có nhân hoặc nhân. Nguồn: wikipedia)

      Chu ba ba phụ trách phần băm thịt, trộn nhân, Triệu Ngọc Trân nhanh tay nhồi bột, cán mỏng. Đại Bảo thấy trong nhà náo nhiệt, ra ngoài chơi mà ở cạnh quấy rối. Chu Tiểu Vân muốn làm giúp nhưng thấy hai em có người trông nên đem chủ ý tính lên người trai.

      ơi, xem Tiểu Bảo và Nhị Nha chịu nghe lời em kìa. lớn nhất, Tiểu Bảo Nhị Nha chắc chắn nghe lời , dẫn hai em ấy ra ngoài chơi , hai đứa thể nào cũng vui lắm.”

      Dăm ba câu lừa được Đại Bảo thích được khen dắt Tiểu Bảo và Nhị Nha chơi, Chu Tiểu Vân rửa sạch tay rồi qua giúp mẹ.

      Triệu Ngọc Trân xếp những cái bánh bao được hấp chín ra mâm cho nguội bớt, thấy Chu Tiểu Vân nặn rất nhanh và khéo ngạc nhiên lắm.

      Đôi tay bé của Chu Tiểu Vân bốc ít bột, vo tròn rồi cán mỏng làm vỏ bánh, dùng thìa xúc nhân vào chính giữa, sau đó dùng tay nhấc và kéo phần vành bột phủ lên đỉnh viên nhân, xếp thành từng nếp cho đến hết. Cuối cùng, túm hết các nếp bột xoay tròn tạo thành núm bột ở , cái bánh bao xinh được nặn xong.

      Ban đầu, Chu Tiểu Vân chưa quen tay, đợi nặn xong hai cái bánh bao, toàn bộ ký ức từ kiếp trước ùa về.

      Động tác càng ngày càng thuần thục, mặc dù nhanh bằng mẹ Triệu Ngọc Trân nhưng tốc độ gần bằng Chu ba ba. Bánh bao nặn khá đẹp, vừakhông quá tròn vừa méo, nhìn nhắn xinh xắn.

      Có Chu Tiểu Vân giúp nên tiến độ nhanh hơn, tới xế chiều, toàn bộ bánh màn thầu, bánh bao, bánh đường tam giác được lấy ra khỏi nồi hấp .

      Bánh màn thầu vừa lớn vừa to, bánh đường hình tam giác rất đáng , trong bánh bao có nhiều cái nhắn xinh xắn đều là bút tích của Chu Tiểu Vân. khá hài lòng về tay nghề của mình. phải , được hoan nghênh nhất là những chiếc bánh bao của Chu Tiểu Vân.

      Bữa trưa tất nhiên là món bánh bao thịt thơm ngào ngạt, mình Đại Bảo ăn hết năm cái.

      Chu Tiểu Vân thích ăn bánh đường hơn. Nhân đường đỏ bên trong sau khi hấp chính hoá thành nước đường, cắn miếng, vừa ngọt vừa thơm lại nóng hổi. Chu Tiểu Vân vốn ăn nhiều lắm cũng ăn ba cái mới ngừng.

      Chờ đến lúc trả nồi hấp, Triệu Ngọc Trân thả vào trong đó mấy cái bánh bao, bánh màn thầu, sai Chu Tiểu Vân và Đại Bảo mang sang trả cho nhà bác Cả. Đại Bảo vì sao phải đem bánh bao ăn ngon như thế bỏ vào lồng hấp, lầm bầm hai câu.

      Triệu Ngọc Trân trắng mắt nhìn con: “Mượn đồ của người khác thể tay trả lại, tất nhiên phải để mấy cái bánh bao, bánh màn thầu vào đó. Hôm nay con ăn nhiều bánh bao như thế chưa chán à?”

      Những lời mắng đau ngứa này từ trước đến nay Đại Bảo bao giờ để trong lòng, cười hì hì, cùng Chu Tiểu Vân mang nồi hấp sang nhà bác Cả.

      Bác Cả bận rộn đóng bàn cho khách. Bác Thẩm Hoa Phượng thấy hai người sang trả vội vàng nhận lấy rồi bảo hai đứa vào nhà chơi.

      Nồi hấp nặng quá nặng nhưng cũng . Đại Bảo cao lớn sao chứ Chu Tiểu Vân thở hổn hển, may mà mấy bước đến nơi.

      Chu Tiểu Hà rót cốc nước cho Chu Tiểu Vân uống, uống vài hớp mới cảm thấy thoải mái hơn .

      Bác cất bánh bao, bánh màn thầu trong nồi hấp thấy bên trong có hai cái bánh bao hơn, cười hỏi câu: “A, năm nay có hai cái bánh bao xinh như vậy, tay khéo.”

      đợi Chu Tiểu Vân khiêm tốn mấy câu, Đại Bảo lanh chanh trả lời: “Bác , mắt bác chuẩn, hai cái này là Đại Nha gói. Bánh mẹ và cha con gói lớn hơn chút. Bánh của Đại Nha rất xinh, đến con còn nỡ ăn đâu.”

      ra, Đại Bảo thấy bánh bao thịt phải to mới ngon. Trưa nay cậu ăn liền mạch năm cái bánh bao lớn, nếu ăn cái chắc phải ăn bảy, tám cái.

      Bác rất bất ngờ, quan sát hai bánh bao lúc. Đúng là to bằng bàn tay trẻ con, mặt các nếp được xếp rất đẹp, trông đáng vô cùng. Nếu phải Đại Bảo , tuyệt đối nghĩ nó là do đứa bé sáu bảy tuổi gói.

      Được bác khen, trong lòng Chu Tiểu Vân hơi đắc ý, nhưng vẫn khiêm tốn mấy câu, hề tỏ vẻ kiêu ngoại, khiến bác càng thưởng thức và thích.

      Chu Tiểu Hà lập tức nhìn Chu Tiểu Vân bằng con mắt khác, đến giờ bé còn chưa biết nặn bánh bao đâu! Chu Chí Hải thừa dịp mọi người chuyện chú ý, ăn mấy cái bánh bao, vừa ăn vừa nghĩ ngon quá!


      Chương 34 : Ngày Tết bận rộn (3)
      Editor: Mộc Lan

      Mỗi khi đến Tết, việc khiến trẻ con vui nhất ngoài ăn uống chính là có quần áo mới để mặc. Dù thế nào, cha mẹ cũng phải mua cho bọn bộ quần áo và giày mới ăn Tết.

      Nhà họ Chu đông con, Tiểu Bảo mặc áo cũ của Đại Bảo, Nhị Nha mặc áo bông cũ của Chu Tiểu Vân. Còn mặc quần áo cũ của Chu Tiểu Hà. Bây giờ, áo mặc người là áo bông năm kia Chu Tiểu Hà từng mặc, Chu Tiểu Vân cao hơn bạn bè cùng trang lứa nên mặc hơi cộc.

      Triệu Ngọc Trân mua vải bông về, chuẩn bị may quần áo mới cho bọn . Trong thôn, có nhà chuyên may đồ của người lớn, còn đồ trẻ con phần lớn cho các bà các mẹ làm. Tay nghề của Triệu Ngọc Trân tồi, buổi chiều cắt quần áo, may cho Đại Bảo làm bộ quần áo mới, đến tối may thêm được cho Chu Tiểu Vân bộ.

      Vốn dĩ thời thơ ấu của Chu Tiểu Vân rất ít khi được may quần áo mới. Nhưng giờ hiểu chuyện, ngoan ngoãn khiến cha mẹ vui lòng nên Triệu Ngọc Trân sẵn dịp có tiền, may thêm cho con . Bộ quần áo mới của Chu Tiểu Vân màu đỏ, màu sắc rực rỡ rất bắt mắt. rất vui, ai lại thích mặc quần áo mới cả. Đáng tiếc quần áo mới đến mùng mới được mặc, giờ chỉ có thể nhìn thôi, phải đợi thêm mấy ngày nữa.

      Áo bông của Đại Bảo màu xanh, cậu thích lắm, cứ nằng nặc đòi mặc luôn.

      Triệu Ngọc Trân nhất quyết đồng ý: “Quần áo mới đến năm mới mới mặc. Con khỉ con như con mặc quá hai ngày thể nào cũng lấm lem bùn đất. Đến lúc đó, đến nhà người khác chúc Tết, ai cũng mặc áo mới, chỉ có con mặc quần áo bẩn chúc Tết, rất khó coi!” xong, cất quần áo mới .

      Chu Tiểu Vân an ủi Đại Bảo: “ Đại Bảo, còn ba bốn ngày nữa đến Tết rồi, rất nhanh thôi.” Đại Bảo dám ầm ĩ nữa.

      Tiểu Bảo và Nhị Nha có quần áo mới, mỗi đứa có đôi giày mới, đôi tất mới.

      Càng gần đến đêm ba mươi, chợ phiên càng nhộn nhịp. Mỗi sáng Triệu Ngọc Trân chợ, lúc về hai tay kín đồ. Lúc đó, đến mười lăm tháng giêng chợ mới họp lại. Đồ ăn hơn nửa tháng phải chuẩn bị kĩ nên bà rất bận.

      Chu ba ba quản chuẩn bị làm thịt gà vịt nuôi hơn nửa năm để thiết đãi người thân hôm tất niên. Con vịt khá ngoan bắt lần được ngay, nhưng hai con gà trống choai chạy mấy vòng quanh sân, vất vả mãi mới bắt được. Gà mái được giữ lại để đẻ trứng, nỡ giết, còn gà trống may mắn như vậy. Lúc con dao sắc bén kề sát cổ, nó giãy giụa lúc sau mới nhắm mắt.

      Chu Tiểu Vân từ trước đến nay dám nhìn cảnh giết gà. Đợi đến lúc nó chết hẳn, mới dám bước lại gần. Nhân lúc Chu ba ba mổ bụng, làm sạch bên trong, Chu Tiểu Vân tỉ mỉ nhặt những chiếc lông đẹp nhất mình gà trống, được bó to.

      “Em lấy lông gà làm gì thế?” Đại Bảo hỏi.

      Chu Tiểu Vân giả vờ bí mật, cho trai biết. Đợi đến lúc lấy vải và mảnh đồng, Đại Bảo cuối cùng hiểu. ra là định làm cầu để đá!

      Đầu tiên dùng miếng vải bọc vòng đồng lại, rồi may năm hoặc sáu cái lông gà lên . May lông gà là nghệ thuật, may đúng khiến trọng tâm bị lệch sang bên. Đôi tay khéo léo của Chu Tiểu Vân làm rất nhanh, khiến cho Đại Bảo nhìn hoa cả mắt, chỉ chốc lát sau, quả cầu rất đẹp được làm xong. Đại Bảo mặt dày xin em quả cầu mang khoe.

      Chu Tiểu Vân ngẫm nghĩ lúc, lấy sợi len dài buộc lên chóp để Tiểu Bảo cầm trong tay, dùng chân đá đá. Tiểu Bảo có đồ chơi mới, chơi rất vui vẻ. Mặc dù Nhị Nha thích chơi nhưng vẫn cầm quả cầu trong tay, hồn nhiên nghịch nghịch mấy sợi lông gà.

      lúc sau, Chu Tiểu Hà chạy sang. bé rất thích quả cầu Đại Bảo cầm trong tay nhưng thế nào Đại Bảo cũng chịu đưa. Nghe cậu ta là do Chu Tiểu Vân làm nên chạy sang xin.

      Thấy quả cầu mình tiện tay làm đột nhiên trở thành đồ bán chạy, Chu Tiểu Vân ách nhiên thất tiếu, vội vàng làm cho Tiểu Hà cái.

      (ách nhiên thất tiếu : á khẩu cười được)

      Quả cầu của Tiểu Hà dùng lông gà màu nâu, bên dưới lông hơi xù lên, cũng rất đẹp. Mục đích đạt được, Chu Tiểu Hà vô cùng thoả mãn, đứng trong sân chơi đá cầu với Chu Tiểu Vân.

      Chu Tiểu Hà người cao chân dài, tâng lần gần mười cái, dương dương đắc ý .

      Chu Tiểu Vân nổi lên lòng hiếu thắng, vững vàng tâng ba mươi cái mới dừng. Tiểu Bảo và Nhị Nha đứng bên cạnh nhìn quả cầu bay lên hạ xuống thích mê, nhìn chị tâng siêu vỗ tay trầm trồ khen ngợi. Được em trai em kích lệ, càng hứng trí, tâng bằng cả hai chân, dùng đầu ngón chân đá , thỉnh thoảng, chân trái vòng ra sau, hơi nhảy lên, dùng chân phải tiếp được cầu. kỹ thuật đa dạng khiến quả cầu bay lên lượn xuống trông rất đẹp mắt.

      Chu Tiểu Hà trợn mắt há hốc mồm, biết thắng được, bội phục sát đất, đứng cạnh vỗ tay ầm ĩ.

      Khi Vương Tinh Tinh, Bé Mập, Tiểu Bất Điểm và mấy người nữa đến nhà Chu Tiểu Vân chơi, mọi người tranh nhau đá cầu.

      Bất đắc dĩ, Chu Tiểu Vân lại phải tìm thêm lông gà để làm cầu. Khốn nỗi, số lông đẹp của con gà trống bị giết lúc nãy được dùng hết. Đại Bảo xung phong nhận việc bắt con gà sống nhổ lông đuôi của nó, gà trống chạy loạn khắp sân. Bọn trẻ đứng chờ đợi nổi , nhào vô giúp tay.

      Nhất thời, mấy đứa trẻ vì bắt con gà trống chạy loạn kia mà chạy ngược chạy xuôi, vất vả mãi mới bắt được mệt nên lời, thở hổn hà hổn hển.

      Chu Tiểu Vân đứng bên ôm bụng cười.

      Mấy đứa trẻ mang cầu về khoe với các bạn khác gần nhà. Có nhiều người bị con cái quấn lấy, đòi nhổ lông gà trong nhà làm quả cầu. Năm nay, trò đá cầu lông gà trở thành trò chơi được trẻ con trong thôn thích nhất.
      Phong Vũ Yên, Nhiên Nhiên, thuyt3 others thích bài này.

    5. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,078
      Chương 35 : Ngày Tết bận rộn (4)

      Đến ngày hai chín tháng Chạp, ngay cả góc tường trong nhà cũng được quét sạch bằng chổi lông gà, bàn ghế được lau sạch. Đồ dùng trong nhà được chuẩn bị đầy đủ. Chu ba ba còn mua dây pháo về, để đến đêm ba mươi và sáng sớm mùng đốt.

      Chu ba ba mời người chuyên viết câu đối trong thôn đến viết đôi câu đối đỏ, dùng hồ dán cửa.

      Cửa phòng khách dán câu đối là :

      Xuân hồi đại địa.

      Phúc mãn nhân gia

      (Dịch nghĩa: Xuân về khắp chốn. Nhà nhà hưởng phúc)

      Chữ viết rất to, rất tinh tế. Chu Tiểu Vân đứng nhìn lâu, nghĩ thầm sang năm phải luyện thư pháp tốt, tự viết câu đối cho nhà mình.

      Trong lòng trẻ con mong ngóng, thời gian trôi càng chậm. Sau khi ăn xong bữa trưa, Đại Bảo thấy thời gian buổi trưa vốn ngắn ngủi, hôm nay dài đằng đẵng. Cậu ngóng từ sáng sớm mong mau đến tối, ngay cả chơi cũng chú tâm.

      Về phần vì sao à?

      Trẻ con đứa nào chẳng biết, sau khi ăn cơm tối chính là tiết mục bọn mong đợi nhất : Phát tiền mừng tuổi !

      Đến chạng vạng, cả nhà đến nhà tắm thôn bên cạnh tắm rửa.

      Lại đến chuyện này, tắm là rắc rối duy nhất nay Chu Tiểu Vân thể giải quyết được. Trời ấm áp còn đỡ, có thể đun nước nóng tắm ở nhà, đến lúc trời trở lạnh phiền toái nảy sinh.

      Trong thôn có nhà tắm, nhà tắm gần nhất là ở thôn Út, mất hơn tiếng, vì vậy tháng Chu Tiểu Vân chỉ được tắm hai lần. có cách nào khác, chỉ có thể nhịn , cần chê bẩn, ai mà chẳng thế.

      Đến tết, tất nhiên phải tắm rửa sạch đón năm mới, Chu ba ba còn định dắt Đại Bảo và Tiểu Bảo cắt tóc. Tóc hai đứa sắp quá mang tai.

      ít người cũng nghĩ thế, vì thế nhà tắm vốn lớn chật ních các bà các mẹ dắt con, cháu đến tắm. Ở đây có vòi hoa sen, chỉ có bể nước nóng cực lớn. Nước trong như ban đầu mà hơi đục. Chu Tiểu Vân tự kiềm chế, dám nghĩ rốt cuộc có bao nhiêu người từng tắm rửa trước mình, nhanh chóng tắm xong, mặc quần áo rồi ra ngoài. Chu ba ba vừa đúng lúc dẫn Đại Bảo và Tiểu Bảo ra.

      Đợi lúc, Triệu Ngọc Trân ôm Nhị Nha bước ra.

      Chu ba ba muốn dắt con trai cắt tóc, Triệu Ngọc Trân cũng theo.

      Bình thường, cửa hàng vắng bóng người nay đông nghịt. Đợi lúc lâu mới đến ba cha con. Thợ cắt tóc tay nghề cao lắm, cắt kiểu tóc ngắn đơn giản.

      Ba cha con cùng lúc đứng lên, từ cao đến thấp, cùng kiểu đầu, Chu Tiểu Vân thấy len lén cười trộm.

      Triệu Ngọc Trân nhìn tóc của Chu Tiểu Vân, thầm kêu ổn. Quả nhiên, Triệu Ngọc Trân lên tiếng:

      “Đại Nha, tóc của con nửa năm chưa cắt rồi, dài quá ngang vai, nên cắt thôi!”

      cắt! Đợi mãi mới buộc được đuôi ngựa mà!

      Chu Tiểu Vân biết thể trực tiếp phản đối, chỉ có thể đường vòng, cười làm nũng: “Mẹ, con cắt đâu. Chú cắt tóc rất đông khách, còn nhiều người chờ.”

      Đúng vậy, ít người đứng chờ, cả nhà cắt tóc.

      “Nhưng mà, tóc của con quá dài, buộc rất tốn thời gian.”

      Hằng ngày bà bận trăm công nghìn việc, có mấy đứa con, sân gà vịt lợn phải cho ăn no. Làm gì có thời gian buộc tóc cho con cái.

      “Mẹ, mẹ quên rồi sao! Con toàn tự buộc tóc mà, mất thời gian đâu. Mẹ đừng cắt tóc của con, con thích tết bím tóc, tóc ngắn y như con trai ý.”

      Chu Tiểu Vân sau khi tóc dài qua mang tai bắt đầu dùng dây nịt đủ màu tự thắt bím tóc cho mình, cần mẹ bận tâm..

      Triệu Ngọc Trân còn lời nào để , con tự buộc được tóc tuỳ nó vậy!

      Chu Tiểu Vân thành công khiến Triệu Ngọc Trân bỏ ý định, bảo vệ được mái tóc của mình, trong lòng rất vui mừng. Giờ chưa có dầu gội đầu, khó tránh được tóc bị khô xơ, được cái trông dễ nhìn hơn. định sau này tích cực ăn vừng, cải thiện chất tóc.

      Sau khi về nhà, Triệu Ngọc Trân bắt tay vào làm mâm cơm quan trọng nhất trong năm : cơm tất niên.

      bàn vuôn bày kín đĩa thức ăn, có cá nướng, có gà quay, có thịt viên rán, có trứng xào. Người dân ở quê rất chú trọng bữa cơm này. “Gà, thịt, cá, trứng” phải đủ hết

      Bữa cơm này mấy em ăn no căng, bụng tròn xoe. Tiểu Bảo ăn ít cá khiến Triệu Ngọc Trân rất cao hứng.

      Sau khi cơm nước xong, Chu ba ba vào trong nhà lấy đồ ra.

      Đại Bảo hưng phấn nhấp nhổm, Chu Tiểu Vân cũng bị lây, chờ mong tiền mừng tuổi.

      Bình thường trẻm em gần như có tiền tiêu vặt, tối đa được cho hai giác mua bút viết. Có ai muốn túi quần trống rỗng ? Tiếc là trong nhà dư dả, số lần người Đại Bảo và Chu Tiểu Vân có tiền cực hiếm.


      Chu ba ba bắt đầu phát tiền mừng tuổi , Đại Bảo là con cả được nhận đầu tiên, mở ra nhìn thấy là hai nguyên, lớn tiếng kêu lên.

      Hai nguyên tiền đó, đủ mua được rất nhiều đồ chơi. Đến tết, mấy cậu nhóc thích nhất là “Diêm tiên”, rất giống que diêm, quẹt tí quăng ra xa tự nổ. xu hộp, Đại Bảo thích lâu. Giờ có tiền mua, bảo sao Đại Bảo vui cho được. Lúc này, đầu óc cậu loé lên tia sáng, tính mua đủ hai mươi hộp, ngày chơi hết hai hộp thành vấn đề.

      Chu Tiểu Vân mở phong bao của mình, có gì bất ngờ cũng là hai nguyên. khoa trương như Đại Bảo, rất có gia giáo, khẽ mỉm cười, trong lòng thầm tính toán mua bút lông về luyện thư pháp.

      Tiểu Bảo chưa học, tiền mừng tuổi ít hơn, nguyên. Chỉ vậy khiến cậu hài lòng. Cầm đồng nguyên mới tinh, nhảy choi choi y hệt trai.

      Nhị Nha nhất, tượng trưng được ngũ giác tiền. Con bé cười toe toét, giấu tiền trong túi quần, chọc cho cha mẹ cười vang.
      Phong Vũ Yên, Nhiên Nhiên, thuyt2 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :