[TS] Ta Yêu Nhà Ta - Phong Phi Phượng (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện đã ngừng đăng'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Cindy.Cindy

      Cindy.Cindy Well-Known Member

      Bài viết:
      713
      Được thích:
      2,835
      Chương 33: việc cưới xin của Giai Bình (1).


      Edit: Cindy


      Lại qua tuần, lại xách theo túi trái cây, làm Lâm Yến thấy lạ, người em trai này vậy mà biết xách lễ vật lại nhà.


      Ánh mắt tìm kiếm khắp phòng: “Lan Hương có đến sao?”


      “Trương Siêu mẹ ấy bị bệnh, phải ở nhà chăm sóc, người già lớn tuổi giống chúng ta trẻ tuổi, vài ngày là tốt lên thôi.” Lâm Yến giải thích.


      Lâm Giai Bình rất thất vọng, nhưng là thấy Lâm Hoan trở về vội vàng cầm chuối tiêu đưa đến: “Ăn chuối tiêu , nhìn chị gần đây làm thêm giờ, mắt biến thành màu đen cả rồi.”


      Lâm Hoan ở đây làm, ít phơi nắng, da trắng nõn, nếu là trước kia làm sao thấy được quần thâm mắt.


      “Bắt đầu từ hôm nay tăng ca nữa. Bà chủ đợt bận bịu qua.” Lâm Hoan cực kỳ vui vẻ , “Chị, bà chủ tiền lương tháng này của em là sáu trăm, nhà chị Giang Vân có việc đến được, nhân công lại đủ, nếu , cũng tăng ca ngừng thời gian dài như vậy.”


      Lâm Yến biết Giang Vân đổi chỗ làm khác, bà chủ lo sợ nên tăng tiền lương cho mọi người.


      Lại qua ba ngày, chút tươi cười mặt Lâm Giai Bình cũng biến mất, lơ đãng nhíu chặt chân mày, nụ cười trong sáng đầy ánh mặt trời nhìn thấy nữa, Lâm Yến lo lắng yên, tính đóng cửa cửa hàng ngày để nhà Lan Hương.


      Ngày hôm sau, vẫn đến cửa hàng, dẫu sao cũng phải cho các cửa hàng lân cận, còn phải đem đồ đạc cất . Kế hoạch tiếp theo của Lâm Yến là tìm Lan Hương. Buổi trưa an cơm, Lâm Yến vừa bưng hộp cơm ăn vài miếng, Trương Siêu gọi điện đến: “Chị Lâm, chị nhanh đến đây, dì em gọi điện em trai chị quỳ trước cửa nhà bà ấy, muốn gặp Lan Hương, khuyên được.”


      “Được, chị đến liền.”


      Lâm Yến vội vội vàng vàng đem đò bàn nhét vào hộc tủ, khóa lại, nhờ cậy cửa hàng đối diện cùng với Quản lý chợ rồi vội vã chạy .


      Trong lòng sốt ruột, cũng còn tâm tư chờ xe đường dài, dứt khoát thuê xe , hơn hai giờ là đến trấn gần nhà Lan Hương.


      “Còn bốn km đường núi nữa, chúng ta phải bộ chút.” Trương Siêu cho Lâm Yến.


      Lâm Yến cười khổ, Dương gia ở trong khe núi, trước kia biết Tỉnh Y có năm huyện là núi lớn, giờ được ba huyện rồi.


      Lên dốc dưới sườn núi, con đường hẹp gập ghềnh, Lâm Yến đến hai chân nhũn ra mới đến thôn , chỉ có mười mấy gia đình, cây cối rải rác thấp thoáng trong khe núi, đá xanh đường , dòng suối lẳng lặng xuôi chảy. Ai có thể nghĩ đến khung cảnh mỹ lệ, bao phủ mỗi gia đình sống núi là mái hiên thấp . Nơi này chỉ là so sánh với thôn Lâm Hoan khá hơn chút, cũng rất cằn cỗi.


      Lâm Giai Bình quần áo phẳng phiu quỳ mặt đất.


      đến rồi, chị Lâm.” Trương Siêu .


      “Em , chị, như thế nào em cũng muốn gặp Lan Hương lần, nếu ấy với em muốn, em lập tức trở về Thành phố.” rất cương quyết.


      phải câu sao, tôi đến gọi cửa.” Trương Siêu gõ cửa gọi dì.


      Cửa cũng chỉ mở ra khe hở, có người đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi tay nắm lấy Trương Siêu kéo vào liền đóng cửa.


      Lâm Giai Bình chen chân vào, bên kia dùng sức muốn đóng lại cửa.


      cần gây ra mang người, ràng rồi chúng tôi lập tức rời khỏi.” Lâm Yến nhanh chóng quát lên.


      Trương Siêu cũng ở bên trong câu: “Chị ấy là giữ lời, mọi người chuyện với họ chút.”


      Đại khái là sợ Lâm Giai Bình bị thương, chuyện càng thêm phức tạp, đối phương mở cửa ra.


      Gia cảnh nhà họ Dương so với những nhà khác trong thôn giống như cực tốt, dãy phòng phía Tây còn tạm được, Nam phòng cùng Tây phòng đều thấp bé cũ kỹ, cửa sổ cũng là kiểu cũ, có cánh cửa có thể mở ra, xà nhà cũng rất mỏng manh, lúc nào cũng có thể sụp.


      Lâm Giai Bình hướng về phía cửa đem bụi đất người phủi , muốn gặp Lan Hương, bẩn thỉu như vầy làm sao có thể gặp.


      Lâm Yến và em trai ngồi xuống gốc cây lơn trong sân.


      Bà Dương trầm mặt, lạnh lùng : “Rốt cuộc các người muốn gì?”


      “Lan Hương xong với con, chờ bọn con để dành đủ tiền rồi mua nhà trong thành phố liền kết hôn, tại nếu là ấy hài lòng cái gì về con, con nhất định sửa đổi! ấy lặng lẽ thầm để ý đến con như vậy, làm sao con cũng phải hỏi tiếng, rốt cuộc là vì sao?” Lời này của Lâm Giai Bình rất có lý, Lâm Yến nhịn được thưởng thức nhìn em trai.


      “Lan Hương nhà chúng ta muốn gặp cậu, trước đó vài ngày có người giới thiệu đối tượng tốt cho Lan Hương, chính là cán bộ trong thành phố.” Người này đại khái là trai Lan Hương, người đàn ông đen gầy chừng ba mươi tuổi, ta và Lan Hương ngũ quan có chút giống nhau, vốn rất đoan chính, đáng tiếc tròng mắt luôn xoay chuyển làm người ta vừa nhìn liền sinh ra chán ghét.


      Lâm Giai Bình bị đả kích, lâu lời nào, sắc mặt trắng bệch.


      Lâm Yến nối lời: “Bác , cho dù Lan Hương muốn, ấy ở nhà chúng cháu cũng lâu, bọn cháu thâm mật như chị em, gọi ấy ra ngoài chuyện chút cũng quá phận ?”


      “Đừng có nằm mơ!” người đàn ông trung niên .


      “Bác , dù khó nghe cháu cũng muốn , lúc Lan Hương , tiền bán hàng ngày cuối cùng còn chưa đưa cháu, cháu cũng cần, nhưng cửa hàng mất hết số hàng lớn, cháu phải hỏi chút xem chuyện gì xảy ra, cháu báo công an rồi, tại hỏi Lan Hương chút, để tránh cho công an đến hỏi. Cháu sợ người trong thôn lan truyền vớ vẩn, hư thanh danh của ấy.” Lâm Yến biết làm vậy rất có lỗi với Lan Hương, nhưng Lan Hương lộ diện cũng còn biện pháp.


      “Lan Hương nhà chúng tôi thể nào làm những chuyện như vậy.” mặt mẹ Lan Hương quả nhiên có vẻ sợ hãi.


      Lâm Yến thầm kêu may mắn, người trong khe núi vẫn rất là dễ dụ: “Cháu biết cho nên mới muốn hỏi ấy chút, sau đó ràng với công an, nếu , công an trực tiếp đến đây.”


      Mẹ Lan Hương còn do dự, Lâm Yến đứng lên: “Giai Bình, thôi, nếu là Lan Hương thích em làm sao có thể gả cho người khác? Chị tin, xã hội văn minh còn có người dám trói con bắt lấy chồng.”


      “khẳng định là ấy thích em, trước đó ấy còn với em, ấy chưa bao giờ biết còn có người đàn ông biết đau biết thương ấy.” Lâm Giai Bình phục cãi, Lâm Yến dùng sức lôi kéo muốn ra ngoài.


      “Dì, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, ràng được sao? Có gì ghê gớm đâu chứ.” Trương Siêu nhịn được .


      Người đàn ông trung niên kia cũng nháy mắt với bà Dương.


      “Được rồi, cho các người gặp mặt chút.”


      Lan Hương có ở nhà, họ dẫn bọn người Lâm Yến ra khỏi thôn đến vườn táo, Lâm Yến cảnh giác nhìn khắp mọi nơi, người đàn ông trung niên chạy đến căn nhà cạnh đó, mở cửa ra.


      Lan Hương đầu tóc tán loạn, hai mắt đỏ ngầu, cũng để ý người trước mặt, rống khóc nhào đến: “Giai Bình, ô ô.”


      Lâm Yến thấy em trai cũng rơi nước mắt ôm Lan Hương lời nào.


      “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, dì?” Trương Siêu sốt ruột hỏi.


      “Em họ, trước đó có người giới thiệu đối tượng cho Lan Hương, là cán bộ trong thành phố, Lan Hương nghe lời, cũng có biện pháp.” Người đàn ông trung niên .


      “Chị họ, chị đừng nghe em , ấy chính là tính toán sính lễ. Năm đó vì sính lễ của nhà họ Lưu, ràng hỏi thăm được Lưu Thiên là người háo sắc, lại đem gả em , làm em chịu nhiều đau khổ. Lần này, người thành phố kia đồng ý cho ấy vạn, ô ô, người đàn ông đầu hói hơn bốn mươi tuổi, còn có con trai con sinh đôi đều mười sáu tuổi, nghe rất khó đối phó, cha họ tìm phụ nữ cũng là để cho họ ức hiếp , người này biết từ nơi nào nghe em tính tình tốt mới vung tay rộng rãi như vậy. Ô ô, em gả qua bị ức hiếp đến bao nhiêu đây, em bị ấy bán lần rồi, ô ô......”


      Có người trong thôn ngang qua, đứng bên kia nhìn dáo dác, bà Dương cảm thấy mất mặt, lớn tiếng : “Đừng nữa, về nhà.”


      phải chỉ vạn đồng mà đến nỗi như vậy? Chỉ cần các người mở miệng chúng tôi cũng từ chối, buông tha cho em trai tôi điều kiện tốt như vậy, tuấn trẻ tuổi lại có tay nghề, các người lại muốn gả con cho lão già, chậc chậc, có mắt nhìn.” Lâm Yến thấy thái độ kiên quyết của Lan Hương, trái tim treo lơ lửng cũng hạ xuống nửa, chuyện cũng tự nhiên hơn.


      Mẹ Lan Hương thấy Lâm Yến lớn giọng, định cười nhạo vài câu, nhưng thấy Lâm Yến quần áo gọn gàng, bà há miệng ra lại ngậm lại. ra Lâm Yến mặc quần áo bình thường nhưng trong mắt bà lại rất đẳng cấp.


      Đến nhà họ Dương, bà Dương cẩn thận đóng chặt cửa, lúc này mới thấp giọng hỏi Lâm Yến: “Các người nguyện ý dùng vạn đồng làm sính lễ?” Khó thấy được bà đỏ mặt, đợi Lâm Yến , bà lại thở dài : “Cháu trai lớn của Hương té ngà, gãy xương cánh tay, bệnh viện trong huyện nối tốt xương, ai ngờ ngón tay cái nhưng lại cử động được. cha nó mang khắp nơi xem, cuối cùng bệnh viện quân y trong thành phố có thể chữa, nhưng phải có vạn tám, chúng tôi đập nối bãn sắt cũng chỉ có tám ngàn, còn cách nào, bây giờ đứa thể viết chữ a.”


      “Sao các người sớm, vạn này cho dù mượn tôi cũng giúp các người, chữa bệnh cho đứa quan trọng hơn.” Lâm Giai Bình vô cùng sốt ruột, vô cùng lo lắng, ai cả đường , cháu Lan Hương bị bệnh, cũng rất sốt ruột.


      Lâm Yến rất muốn vỗ tay, em trai biểu quá tốt, nào có bộ dạng biết điều nữa.

      __________HAPPY NEW YEAR_______
      .....Chúc mọi người năm mới bình an, vui vẻ, hạnh phúc nhé.....
      <3 <3 <3
      :yoyo55::yoyo55::yoyo55:
      :cute::cute::cute:
      :tt2::tt2::tt2:
      Phan Hong Hanh, thanhbinh, xiu lão gia6 others thích bài này.

    2. Linh Sờ Tinh

      Linh Sờ Tinh Well-Known Member VIP

      Bài viết:
      1,074
      Được thích:
      9,128
      Chúc chủ nhà năm mới vui vẻ

    3. Cindy.Cindy

      Cindy.Cindy Well-Known Member

      Bài viết:
      713
      Được thích:
      2,835
      Chương 34: Việc cưới xin của Giai Bình (2).


      Edit: Cindy.


      Trong mắt bà Dương chợt lóe tinh quang, hề mang dáng vẻ lạnh lùng trừng mắt nữa.


      cả, tiểu Mẫn bị thương sao? Sao sớm, chữa bệnh cho thằng bé mới quan trọng.”


      “Nhưng em sống chết đồng ý...”


      “Làm thế nào xoay sở được tiền lại phải mang em bán? Em cùng Giai Bình tích cóp mấy tháng cũng hơn sáu ngàn rồi, còn hơn bốn ngàn cũng khó khăn lắm, sao sớm, em là thằng bé có thể nhìn cháu mình có bệnh mà được chữa trị sao? cả, từ lúc nhận tiền sính lễ của Lưu Thiên liền thay đổi, chút lương tâm cũng mất, ô ô....”


      Lan Hươngngẩn ngơ lúc lâu mới thở dài: “Em ở nhà họ Lưu, lúc đầu cuộc sống tốt, còn khó chịu, đến sau khi em ly hôn, ban đêm ngủ cũng yên. Lần này, người kia cầu xin , cam đoan đánh em, còn muốn tìm cho em người trong sạch làm sao có thể nghĩ được em tự mình tìm được người chồng vừa tuấn vừa tốt? xái hết ba ngàn tiền của người ta rồi, vì sợ trả nổi đành phải nhẫn tâm, Hương, cả xin lỗi em.”


      Vừa rồi ràng chỉ có vạn, chớp mắt cái biến thành vạn ba rồi, người này chính là lòng dạ đen tối. Bà Dương muốn cái gì, há miệng rồi ngậm lại, làm trò ngay trước mặt người ngoài hay là bà có cách nào vạch trần mặt nạ của con trai.


      Lâm Yến nhìn màn này, lại thấy mặt trai Lan Hương lên vẻ gian trá, trong lòng hung hăng khinh bỉ.


      “Bác , nếu các người gom góp được tám ngàn, vạn còn lại do chúng tôi thu xếp. Ngày mai, để cho em trai con với Lan Hương làm giấy hôn thú .” Vùng núi phía bắc kết hôn có tập tục thu sính lễ, chỉ cần Lan Hương có thể kết hôn cùng em trai, Lâm Yến cũng keo kiệt vạn này.


      “Bác , các người nhanh chóng đưa đứa bệnh viện , sau đó bọn ta đưa tiền qua đó, nhất định phải trị hết bệnh.” Lâm Giai Bình là lòng thích Lan Hương, dáng vẻ nôn nóng mặt cũng phải giả.


      Ánh mắt mẹ Lan Hương nhìn Lâm Giai Bình lập tức thay đổi, trấn an, tán thưởng, thích, hoàn toàn là bộ dáng mẹ vợ nhìn con rể, gật đầu cái với Lâm Yến: “Tốt, ngày mai liền làm, chị nhà thông gia vừa nhìn là người sảng khoái, tôi cũng phải dây dưa lằng nhằng.”


      Bà vừa quay đầu lại thấy con trai lắc đầu tỏ vẻ đồng ý, mặt ra tia khổ sở, nhưng bà ngậm miệng , cũng theo ý con trai đòi thêm tiền với Lâm Yến.


      “Lan Hương, nếu em chê Giai Bình chiều hôm nay theo chị trở về, ngày mai hai người làm giấy hôn thú.” Lâm Yến lôi kéo Lan Hương, trở về dọn dẹp chút, mấy ngày qua trông coi cửa hàng mệt chết .


      Lan Hương nghĩ đến chuyện của mình được định ra nhanh chóng như vậy, trong lòng vui mừng mặt cũng đầy vui sướng, nhìn Lâm Giai Bình cười toe toét nhìn , mặt đỏ bừng, cúi đầu hé miệng cười.


      Lâm Yến nhấn mạnh với mẹ Lan Hương: “Bác , bác cứ yên tâm, đứa có bệnh, bọn ta là thân thích khoanh tay đứng nhìn, Lan Hương cũng phải là người độc ác kia.”


      “Lan Hương là người thế nào, tôi biết , hễ là con bé có năng lực sao có thể giúp đỡ tiểu Mẫn chữa bệnh?”


      Bà Dương vì lòng dạ muốn chữa bệnh cho cháu trai chiếm cứ tất cả, tùy ý mặc con trai hồ nháo, lúc này thấy chuyện được sắp xếp, lòng yên tâm chuyện liền có chút tình cảm, đối với Lâm Yến cũng nhiệt tình.


      “Chị nhà thông gia, uống nước, uống nước!” Đoán chừng là trong nhà có trà, rót cho Lâm Yến chén nước, cũng là chén sứ thô.


      vào nhà vòng bưng ra chén rượu táo lớn.


      “Ai nha, Bác , làm gì vậy, đáng tiếc rượu táo này còn chưa được yêm tốt.” Quả táo chín, lấy quả vừa đỏ vừa lớn có chút tỳ vết nào lựa ra rửa sạch, phơi khô, thấm chút rượu trắng để trong vò bịt kín, bây giờ mới qua Quốc khánh, quả táo chín còn phải tháng, làm sao Lâm Yến lại tiếc nuối?


      “Chị nhà thông gia, có chuẩn bị gì chê thô sơ là được rồi.” Mẹ Lan Hương rất nhiệt tình.


      Lan Hương thấy chuyện này cực cao hứng, bên lầm bầm : “Tôi xài hết ba ngàn của nhà họ, vạn ba....”


      Mẹ Lan Hương hung hăng trợn mắt nhìn con trai cái.


      Lâm Yến làm bộ nhìn thấy, cười híp mắt lôi kéo tay mẹ Lan Hương: “Trước tiên maulo chuyện của tiểu Mẫn , nhanh chóng làm xong thủ tục nhập viện, bọn ta trở về liền thu xếp tiền, trực tiếp đưa đến bệnh viện.” ở đây có ba ngàn, nhưng cũng thể để trai Lan Hương loại người lòng dạ hiểmđộc được như ý.


      trai Lan Hương thấy đối phương chịu đưa thêm tiền làm vẻ mặt lo lắng, Lâm Yến cũng để ý đến , lôi kéo Lan Hương thu dọn xong đồ, tạm biệt bà Dương, hai người cùng Trương Siêu ra ngoài, Lâm Giai Bình theo sát phía sau.


      “Tối rồi, sợ trấn có xe.” Lâm Yến có chút lo lắng.


      có việc gì, chúng ta thuê máy cày .” Trương Siêu cũng muốn nhanh, “Sớm biết như vậy, có chết chị cũng giới thiệu cho em trai chị Lâm, mất mặt.” đường, Trương Siêu với Lan Hương, mặt Lan Hương lập tức đỏ bừng, đầu cúi xuống sâu.


      , tiểu Trương, em giới thiêu rất tốt! Tiền chỉ là thứ yếu, em họ này của em rất tốt, so với mọi thứ quan trọng hơn.” Lâm Yến vội vàng , Lan Hương cảm động liếc mắt nhìn Lâm Giai Bình cái, vừa lúc đối phương cũng đưa mắt nhìn , mặt nhịn được đỏ bừng, đường ngừng ngượng ngùng, cũng chuyện nữa.


      Ngồi máy cày hơn ba mươi lăm km, hơn nữa còn đường núi dài như vậy, đến Thành phố Y, mọi người bị lắc lư nghiêng ngả làm mệt rã rời, nhanh chóng trả tiền xe, đổi chiếc taxi,lúc này Lâm Yến mới thở phào cái.


      Về đến nhà chín giờ tối, Lâm Hoan cùng Trương Khắc Mạnh ở nhà, thấy chị trở về vội vàng phòng bếp xới cơm.


      “Hoan Hoan, đây là chị dâu của em, ngày mai liền cùng hai của em làm giấy hôn thú.”


      “A?” Lâm Hoan sửng sốt lúc lâu mới chạy từphòng bếp đến, đứng cung kính hướng về Lan Hương: “Chị dâu.”


      Lan Hương xấu hổ, có chút xấu hổ đáp lại: “Ôi!” Thanh giống như muỗi kêu, Lâm Hoan rất vui vẻ. Mặc dù cũng rất thích Lan Hương, nhưng vẫn nghĩ Lan Hương chịu ở cùng hai, bây giờ mộng đẹp trở thành , giờ mừng đến khép miệng được, cả thời gian ăn cơm đều cười hì hì ngừng gắp thức ăn cho đối phương làm Lan Hương ngượng ngùng, mặt đỏ ửng thôi.


      “Hoan Hoan, giúp chị xới cơm, ai nha, bọn ta ngồi máy cày về, xương cốt đều rã rời cả.” Lâm Yến giải vây cho Lan Hương.


      Mặc dù Lâm Yến và Lâm Giai Bình đều cảm thấy Lan Hương rất tốt, nhưng Lâm Yến vẫn ôm ảo tưởng gì với thái độ của cha mẹ. cực kỳ sợ người mẹ hồ đồ kia ghét bỏ Lan Hương từng ly hôn còn có con .


      Ăn cơm xong, Lâm Yến giữ lại Lan Hương và em trai, nghiêm túc : “Tiểu Hương, Giai Bình, trước lúc hai đứa chính thức tổ chức hôn lễ cần cho cha mẹ tiểu Hương ly di, còn có con , dù sao hai đứa cũng về nhà sống cùng họ, tương lai họ biết cũng có cách nào làm khó dễ.” Lâm Yến vô cùng khó khăn cho Lan Hương: “Tiểu Hương, mỗi nhà đều có quyển sách khó đọc, tương lai em biết, nhà bọn chị cũng phải là thập toàn thập mỹ, nhưng chị tận lực che chở em, để bọn họ tổn thương em.”


      cũng vậy, che chở em!” Lâm Giai Bình vội vàng .


      Lan Hương gật đầu với Lâm Yến cái: “Chị, đạo lý này em hiểu.”


      Ngày hôm sau, Lâm Yến cùng em trai, Lan Hương làm giấy hôn thú, lúc này mới đưa sáu ngàn cho Lan Hương, thấy Lan Hương muốn từ chối, nghiêm túc : “ của em chăm sóc đứa còn cần sinh hoạt phí nữa, vả lại chừng tiền thuốc quá nhiều, dự bị nhiều tiền chút lòng cũng thấy hoảng hốt.


      Lan Hương đỏ mặt nhận tiền: “Chị, sau này em trả lại.”


      “Đừng ngốc vậy, hai đứa sống tốt, trong lòng chị cũng khoan khoái.”


      Lan Hương cầm tiền , phải bệnh viện chăm sóc cháu trai mấy ngày, xác định phẫu thuật thành công mới trở lại thành phố Y.


      “Tiểu Mẫn, giơ ngón tay cái đung đưa qua lại cho mẹ em nhìn, bà bật khóc tại chõ, chị dâu khó sinh mà chết, lưu lại đứa con như vậy, tiểu Mẫn chính là mệnh của mẹ em.” Lan Hương trở lại cho Lâm Yến.


      “Chị có thể hiểu được, người nào làm bà nội mà đặt nặng lòng dạ lên người cháu trai a?”


      Lâm yến mời Trương Siêu làm mai, liên lạc với nhà họ Dương, nhìn xem chuẩn bị cái gì cho hôn lễ hai người này, đồng thời cũng báo cho cha mẹ đến đây thương lượng. Vợ chồng ông Lâm kinh ngạc khi nhìn thấy Lan Hương, họn ngờ Lan Hương xinh đẹp gọn gàng như vậy, hài lòng được, chi phí sính lễ lại cần họ ra phân tiền, lúc này ông Lâm mới hài lòng tươi cười với con : “Lúc này mới giống bộ dáng làm chị .”


      “Vậy thế nào là bộ dáng làm ?” Lâm Yến hỏi cha, ông Lâm thể làm gì khác hơn là vờ nghe thấy, nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ lời nào.


      Vì Dương phải báo cho họ hàng, nên hôn lễ định ở tháng sau, điều này làm cho trong lòng Lâm Yến sợ hãi, lo sợ trong khoảng thời gian này xảy ra biến cố gì, lâm giai bình khẳng định cũng giống chị , muốn Lan Hương ở lại chỗ chị , hơn nữa, còn muốn Lan Hương làm cùng chị .


      Lâm Yến trưng cầu ý kiến Lan Hương, bọn họ có muốn thuê phòng đơn hay là đem gian phòng ở xưởng máy móc tu sửa chút làm tân phòng, hay là hai người muốn nhanh chóng gom góp tiền mua nhà cho mình, muốn tốn tiền thuê nhà.


      Đảo mắt qua hai mươi ngày, tất cả đều thuận lợi, trái tim Lâm Yến cũng từ từ bỏ xuống.

    4. honglak

      honglak Well-Known Member

      Bài viết:
      656
      Được thích:
      1,174
      doi that lau moi co tap pham cua nang nha @Cindy.Cindy

    5. Cindy.Cindy

      Cindy.Cindy Well-Known Member

      Bài viết:
      713
      Được thích:
      2,835
      @honglak dạo này bận dọn dẹp lại chiến trường sau tết nờ:yoyo12:
      quỳnhpinkyhonglak thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :